Thư cha gửi con gái bệnh Down trong ngày thành hôn
2015-10-14 11:47:45
Niềm hạnh phúc của người cha trong bức thư sẽ nhiều gấp bội so với bình thường bởi con gái ông mắc hội chứng Down và gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống.

Mùa hè 27 tháng 6 vừa qua là một mùa hè ngập tràn ý nghĩa đối với nhà báo Paul Daughterty, khi chứng kiến cô con gái Jillian tìm thấy hạnh phúc của đời mình.

Jillian một cô gái mang trong mình hội chứng Down, tưởng như cô sẽ sống trong kiếp đời độc thân. Nhưng mọi thứ đến với cô và gia đình chẳng khác nào một giấc mơ. Và mặc dù đây chỉ là một đám cưới vô cùng bình thường như bao hôn lễ khác nhưng đối với ông nó là một phép màu nhiệm không gì sánh bằng. 

Chồng của Jillian cũng là một người mắc hội chứng Down, nhưng tình yêu thì không phân biệt điều gì hết và họ đều rất mãn nguyện với lựa chọn của mình.

Niềm vui ánh lên trong mắt của cặp vợ chồng trẻ.

Giây phút thiêng liêng họ chính thức trở thành vợ chồng.

Để bày tỏ cảm xúc, ông đã viết một lá thư gửi đến con gái. Ngay sau khi vô tình được đưa lên mạng xã hội, tình cảm của cha con ông đã thu hút sự chú ý của đông đảo cộng đồng mạng.

Nguyên văn bức thư ông Paul gửi con gái như sau:

Gửi con gái yêu của cha, 

Hôm nay là một buổi trưa 27 tháng 6 năm 2015, một ngày trọng đại của đời con. Chỉ còn 2 tiếng đồng hồ nữa thôi con sẽ có một thế giới mới cho riêng mình và nó sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ nhất đời con. Cha không biết được rằng liệu một người phụ nữ bất hạnh mang trong mình căn bệnh Down thì sẽ có bao nhiêu người được hưởng niềm vui hạnh phúc trong hôn nhân, nhưng cha chỉ biết một điều rằng con gái cha cừ lắm, con đã có thể vượt qua được điều đó và tìm thấy hạnh phúc cho mình. Lúc này đây con và mẹ đang chuẩn bị mọi thứ trên lầu, trông con thật lộng lẫy với nụ cười tương trên môi.

Khoảnh khắc này chính là lúc cha luôn mơ ước, luôn hi vọng và hôm nay nó trở thành một sự thật. Từ lúc con sinh ra cho đến nay, cha đã không quá lo lắng về việc cho con đi học như thế nào vì cha và mẹ luôn sẵn sàng đảm nhận trách nhiệm của những người thầy để dạy dỗ con gái mình. Nhưng cái mà cha và mẹ cảm thấy có lỗi nhất là không thể giúp con gái mình trở thành một người con gái bình thường như bao người con gái khác. Cha mẹ chỉ có thể chấp nhận con, trở thành người bạn của con và cùng con bước đi trên một ‘’đấu trường’’ của xã hội. Cha mẹ từng nghĩ rằng cuộc sống của con gái mình là gì nếu như nó không được ăn ngon, được mặt đẹp, được tham gia những buổi tiệc sinh nhật và được hẹn hò?

Ông Paul cùng với vợ đã rất hạnh phúc khi cuối cùng cô con gái bé nhỏ tội nghiệp của ông bà cũng tìm được tình yêu đích thực của đời mình.

Cha lo lắng về điều đó. Cha đã khóc thầm trong đêm vắng khi nhớ lại cảnh chứng kiến con gái năm 12 tuổi đứng dưới cầu thang nghẹn ngào thốt lên rằng : "Con không có người bạn nào".

Cha đã luôn ao ước con gái mình sẽ giống như những đứa trẻ khác, khỏe mạnh và chìm đắm trong những hạnh phúc đời thường.Đáng lẽ cha không nên lo lắng quá như vậy khi con còn khả năng giao tiếp với xã hội. Họ chấp nhận con và để con tham gia vào các hoạt động cùng với mọi người, con có thể tham gia vào đội văn nghệ trường cùng những người bạn. Con nỗ lực trong suốt 4 năm vào đại học và khiến mọi người ấn tượng với những gì con đạt được. 

Đôi lúc con bị người ta khinh khi, họ nói con phải ngồi xe lăn, con không thể chơi thể thao, con không thể kết hôn,…. Nhưng bây giờ họ đã sai khi nhìn vào con gái của cha, cha tin vậy.

Con gái! Con chính là người phụ nữa đẹp nhất trong lòng cha. Một người có thể sống trong sự thấu hiểu và đồng cảm, một người không bao giờ biết đòi hỏi quyền lợi cho ban thân hay dối gạt ai cả!

Cha hi vọng con gái mình sẽ trao tất cả tấm lòng cho người chồng tương lai của con, con hãy dịu dàng với chồng, đối xử như cách con cư xử với mọi người mà con biết. Cha luôn thầm mong cho con có một cuộc sống mĩ mãn. Cha biết rồi đây hai đứa sẽ có những thách thức mới, nhưng nó sẽ không có gì khó khăn, dù con có là ai đi nữa nhưng hạnh phúc sẽ đến bên con một cách dễ dàng, cũng như cách mà con làm cho hạnh phúc thêm nảy nở trong lòng người khác. 

Giờ này đây, khi cánh cửa mở ra, con gái bé bỏng của cha bước ra với bộ áo cô dâu trắng ngần, từ từ bước qua ngưỡng cửa của một giấc mơ mà con sẽ chinh phục tiếp trong cuộc sống. Lặng một chút, cha sững sờ đến nỗi quên đi cả hơi thở. Điều duy nhất mà cha có thể nói lúc này là: "Con gái cha đẹp lắm!"

Theo Afamily

CHA CON GÁI