Những ước mơ ngộ nghĩnh
2017-11-14 06:30:45
TNTP - Lúc còn thơ bé, chắc hẳn bạn nào cũng có nhưng ước mơ ngộ nghĩnh, đáng yêu? 1… 2… 3… chúng mình cùng “bật mí’!

Ngày bé, tớ luôn mơ ước đi vòng quanh thế giới. Thế nên tớ cố gắng hết sức để sớm biết đi xe (3 bánh). Hì hục đạp mãi, đạp mãi mà vẫn chỉ di chuyển được đoạn đường ngắn, tớ “xách” xe về nhà, “kêu ca” với mẹ: “Con chỉ đủ sức đi vòng quanh thế giới qua… ti vi thôi. Chứ đạp xe thế này, con mệt lắm, lại sợ trời tối nữa. Hu hu hu…”.

Nguyễn Thục Minh
(Lớp 5E, TH Ngọc Khánh, Ba Đình, Hà Nội)

Từ nhỏ tớ đã là “bé điệu”. Ước mơ của tớ cũng vì thế mà ngộ nghĩnh vô cùng: Hễ tỉnh giấc là được mặc những bộ trang phục đẹp nhất của các nhà tạo mốt lừng danh trên thế giới để tung tăng dạo phố.

Bùi Châu Giang
(Lớp 5D, TH Phương Mai, Đống Đa, Hà Nội)

Khi bắt đầu biết ước mơ, tớ luôn ước được sống trong thế giới ngập tràn đồ ăn. Chỉ cần hô một tiếng thì kẹo bánh, gà rán, khoai tây chiên, kem que… ào ào xuất hiện, tha hồ “măm măm”. Nhiều hôm tớ vừa ngủ vừa nhai tóm tép vì tưởng mình đang ăn tiệc nữa cơ. Sao ngày bé tớ lại… tham ăn thế chứ!

Trần Nhật Khuê
(Lớp 9A1, THCS Trường Sơn, Gò Vấp, TP. Hồ Chí Minh)

Lúc tớ còn nhỏ, mỗi lần chụp hình cho tớ xong, bố lại “phàn nàn” với mẹ: ''Cứ thấy máy ảnh là mặt con bé nhăn nhó như khỉ ăn ớt vậy! Chụp mãi mà chẳng được cái nào đẹp cả. Bực mình ghê!”. Nghe thấy thế, tớ liền ước… mặt sẽ thẳng lại, khỏi nhăn nữa để bố “hết đường chê”. Hì hì…

Phí Kim Ngân
(Lớp 6CA, THCS Lương Thế Vinh, Hà Nội)

Tớ “khoái” được di chuyển trên cao như các vị thần tiên. Khi đó, tớ sẽ thoải mái hái quả trên cây mà không lo… trèo cao ngã đau, được ngắm nhìn cảnh vật yêu thích mà không lo nhà cao tầng chắn mất tầm nhìn. Và sướng nhất là ược ngủ nướng thêm chút nữa vì không còn lo kẹt xe khi đi học. Ke ke…

Phạm Lê Minh Anh
(Lớp 9/4, THCS Hùng Vương,TP. Huế)

Cứ vào dịp Giáng sinh, mẹ lại kể cho tớ nghe những câu chuyện hay về ông già Noel. Để rồi năm đó, khi mẹ hỏi ước mơ của tớ là gì để mẹ ghi vào thiệp giúp, tớ nói luôn là “con muốn gặp ông già Noel”. “Để được ông tặng quà trực tiếp cho con đúng không?”. Nghe mẹ hỏi, tớ lắc đầu từ chối: “Không, con chỉ muốn giật râu của ông, đếm xem ông có bao nhiêu sợi râu tất cả”. May mà điều đó chưa bao giờ trở thành hiện thực, không thì tội ông già Noel lắm!

Phạm Hà Linh
(Lớp 5A8, TH Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội)

VŨ HIẾU – HOÀNG ANH – ĐOÀN DIỆU (ghi)

ƯỚC MƠ NGỘ NGHĨNH TUỔI THƠ