GÓC Ô MAI

Du học sinh Nga: Đếm từng ngày mong được về quê đón Tết cùng gia đình

Dương Trần 15:45 24/01/2019

Tết thứ hai xa nhà, giữa một biển tuyết miên man đầy thông với tùng, muốn tìm chút sắc hồng của hoa đào cũng khó.

Suốt cả quãng đường trải đầy tinh thể trắng muốt chẳng tài nào tìm được hương vị ngày Tết nữa. Bởi Tết của Nga hết rồi, ngót nghét cũng đã qua hơn chục ngày. Tầng tầng lớp lớp những quả cầu lấp lánh và cả những dải đèn rực rỡ dần được gỡ khỏi các cây thông, và vài ngày nữa thôi, đám thông cũng sẽ kéo nhau biến đi khỏi con phố nhộn nhịp, trước khi một lần nữa vươn mình giữa tuyết trắng vào khắc giao thừa năm tới. Quang cảnh người qua đường chào nhau bằng câu “chúc mừng năm mới” thưa thớt dần, chẳng còn từng nhóm thanh niên đứng trên đường mời người lạ vodka, và cũng chẳng còn nữa những nụ cười hân hoan lúc giao thời. Pháo hoa thì lác đác. Thay vào đó lại là dòng người chộn rộn lao mình về phía trước, đón chào một ngày mới đầy bận rộn, giữa làn tuyết trắng, và giữa những cơn gió đông buốt giá đến gai người.

Mong muốn trở về thật nhanh để cùng đón Tết với gia đình

Giờ lại là lúc cận kề Tết âm của người Việt

Nhưng Tết âm nơi trời Nga cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Tuyết vẫn rơi và học sinh vẫn phải đến trường. Không hương, không hoa, không quà, không quả, và không cả quần áo mới. Không người thân, không gia đình, không họ hàng, chỉ có lèo tèo vài ba đứa du học sinh cùng hoàn cảnh, khắc khoải chờ mong khoảnh khắc bước chân lên máy bay để kịp về Việt Nam ăn Tết. Quà đã xếp đầy vali. Matryoshka đương nhiên phải có, kẹo bánh, sô cô la, rồi cả những món thủ công chỉ tìm được ở Nga, những món mỹ nghệ kỳ lạ nhất, và đặc biệt nhất, ấy vậy mà cảm giác vẫn như chẳng đủ.

Muốn gói cả tuyết Nga mang về Việt Nam, nhưng tuyết chạm vào da người đã vội vã chảy tan, sao đủ mạnh mẽ để chống chọi với cái nắng gay gắt miền nhiệt đới?

Thế là lại thôi, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ, nơi những bông tuyết trắng tinh khôi đang la đà rơi trên phố, âm thầm đếm qua từng khoảnh khắc.

Mới chỉ như ngày hôm qua, khi pháo hoa bùng lên giữa khoảng trời đầy mây đen kịt, rọi sáng cả một khoảng tuyết trắng phau, trên nền nhạc rộn rã gần như bị nhấn chìm bởi những tiếng hò reo đầy phấn khích. Mới chỉ như ngày hôm qua, người lạ còn cùng nhau choàng vai bá cổ, hát lên những khúc ca đón mừng năm mới. Mới chỉ như ngày hôm qua, gã trai Nga còn thò đầu ra khỏi cửa xe ô tô, nói lời chúc đầu năm. Và mới chỉ như ngày hôm qua, khi đám du học sinh cùng nhau đốt pháo hoa, cùng xem Táo Quân lén lút trong giờ học, cùng dọn nhà theo thói quen, và cùng thầm lặng tặng nhau từng lời chúc tốt đẹp nhất.

Đón tàu để trở về Việt Nam ăn Tết

Thế mà chỉ vài ngày nữa thôi, cuối cùng cũng sẽ được trở về Việt Nam. Được gặp lại người thân, được gặp lại bạn bè, được đắm mình trong thời khắc chuyển giao linh thiêng của trời đất. Được ăn nước mắm, được gói bánh chưng, được xếp mâm ngũ quả, được đi lên chùa, được bốc quẻ đầu năm, và có khi còn được nhận cả tiền lì xì nữa.

Chẳng còn phải gồng mình lên nơi xứ người, chẳng còn phải chịu đựng cái rét đầy tê tái, chẳng còn phải trải qua cảm giác cô đơn, và cũng chẳng còn phải tự mình làm mọi thứ.

Gió nổi, tuyết bay. Trong không khí lạnh luần đặc trưng của Saint Petersburg bất chợt thoảng sắc hương trầm mơ hồ như dội lại từ miền ký ức đầy hoài niệm.