Người hùng Ozone - Người hùng của sự sống trên chuyến tàu UPU48

10:39 10/05/2019

TNTP - Bức thư của bạn Mai với người hùng là “anh Ozone” sẽ đại diện cho các người hùng của học sinh Việt Nam tham dự cuộc đua tài cùng các người hùng đến từ nhiều quốc gia trên thế giới.

Vượt qua hơn một triệu bức thư tham dự cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48, năm 2019, bạn Nguyễn Thị Mai, lớp 10K, trường THPT Nam Sách, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương đã xuất sắc giành giải Nhất.

Cùng hy vọng tin vui từ người hùng của chúng ta trên chuyến tàu UPU 48 các bạn nhé!

Trái Đất, ngày 30 tháng 12 năm 2019

     Gửi tới Ozone, người hùng của tôi!

  Hẳn anh sẽ ngạc nhiên khi nhận được thư của tôi. Tôi viết cho anh bằng cả sự trân quý, ngượng mộ và cả nỗi hổ thẹn nữa. Vì với chúng tôi anh vừa là ân nhân, vừa là anh hùng nhưng có lẽ chính chúng tôi đang làm anh tổn thương, người hùng nhỉ?

  Ozone ạ! Mới đây, tôi có đọc một bài báo viết về anh. Vì thế tôi nghĩ mình phải viết cho anh để kể với anh về điều tôi đã đọc được. Họ đang nói đến anh với một sự lo lắng không hề nhỏ, tôi thấy như thế, vì hình như anh ốm và cuộc sống của loài người chúng tôi đang bị ảnh hưởng rất nhiều từ vấn đề sức khỏe của anh. Họ nói như thể anh sinh ra hiển nhiên có nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ Trái Đất của chúng tôi. Có lẽ vì anh đã ở đó rất lâu rồi, thậm chí trước khi có loài người; quen thuộc, gần gũi như hơi thở vậy.

  Vì thế tự nhiên lắm, chúng tôi đã quen với sự bảo bọc của anh như đứa trẻ quen được nuông chiều và nghĩ rằng nơi anh sống chính là thiên đàng. Nhưng sự thực, mỗi ngày trôi qua với anh là cuộc chiến khó khăn với nữ thần Mặt Trời để bảo vệ con người, thảm thực vật, động vật… rồi cũng phải giữ lại một phần sức mạnh của nữ thần để đem đến sự sống cho Trái Đất. Anh hùng sự sống, chúng tôi gọi anh như vậy, đã chiến đấu rất kiên cường, chưa một phút nghỉ ngơi cũng chẳng cần những huy chương hay những lời tung hô ca ngợi. Với chúng tôi, anh là người hùng không thể và không được ốm.

  Chúng tôi cứ hồn nhiên và đơn giản đến vô tâm vậy đấy. Chúng tôi cứ say sưa với những phát mình mới và coi đó như giá trị bảo hiểm tuyệt đối cho sự sống của mình. Từ những vật dụng được cho là giản đơn nhưng không thể thiếu trong cuộc sống tiện ích như những chiếc tủ lạnh thôi cũng đang phả vào anh loại khí CFC, kẻ thù của Ozone, những tòa nhà kính chọc trời vốn là niềm kiêu hãnh của một thế giới văn minh lại đang từng ngày tiêm vào cơ thể mỏng manh của anh những liều thuốc kịch độc, tàn phát sức khỏe của anh. Anh vốn kiên cường là vậy, nhưng một ngày, chúng tôi nhận ra, anh không khỏe. Chúng tôi cuống lên, vận dụng hết óc sáng tạo, sự tinh thông của mình mong được thấy anh khỏe lại. Chúng tôi thực sự cảm thấy có lỗi và hổ thẹn với anh vì lỗ thủng ở Nam Cực ngày càng mở rộng, hiệu ứng nhà kính ở trình trạng báo động có phần lỗi không nhỏ từ chúng tôi. Lúc này, loài người đã nhận ra, dù người hùng cũng cần được sẻ chia, bảo vệ và được nghỉ ngơi để tái tạo năng lượng sống.

  Chúng tôi đã và đang phải trả giá vì thói ích kỉ, tự kiêu, tự đại của mình. Một thế giới gọi là văn minh thì tại sao phải gục ngã trước cơn giận dữ của núi lửa Fuego? Những tòa nhà kiêu hãnh có đủ sức làm dịu cái nắng nóng kinh hoàng ở Montreal, Canada hồi tháng 7 vừa rồi? Hay chính phủ của siêu cường quốc như Hoa Kì, có ngăn được sự hung hăng của ngọn lửa thiêu đốt những cánh rừng ở California hay không? Tất cả có nên đổ lỗi cho anh, người hùng không thể tròn sứ mệnh? Tôi rất xin lỗi, bởi có lúc tôi cũng nghĩ như vậy…

  Nhưng hôm nay, khi đọc bài báo viết về anh, nhân loại đã hiểu được, anh hùng hay con người bình thường cũng đều có những miền giới hạn không thể đơn độc vượt qua. Chúng tôi đã và đang cùng nhau đến bên anh, bằng cả sự ăn năn, nỗ lực để mang đến cho anh một đời sống mới. Như anh thấy đấy, một tin không thể vui hơn với chúng tôi và anh là sau khoảng 30 năm kể từ khi thế giới cùng nhau chung tay ký Nghị định thự Montreal (1989) nhằm cắt giảm khí thải qua tầng ozone và cứu Trái Đất khỏi nguy cơ bị tia cực tím tấn công thì đến nay, theo Liên Hợp Quốc: tầng ozone ở Nam Bán Cầu đã có dấu hiệu lành lại và có thể sẽ trở lại nguyên vẹn như xưa vào năm 2060. Đó là một điều tuyệt với, người hùng của tôi ạ!

  Nhưng tôi cũng hiểu, những liều thuốc kháng sinh thế hệ mới nhất, những bộ óc thông tuệ cua những CEO giỏi nhất hay công nghệ cao nhất… không phải là thần dược làm cơ thể anh khỏe mạnh. Phải chăng cái anh cần ở chúng tôi là sự trân quý tài nguyên của sự sống, là anh, chứ không chỉ là sự kính ngưỡng như một người hùng? Chúng tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để anh sớm khỏe lại, không phải để làm người hùng mà chỉ đơn giản là một người bạn, cứ an nhiên bên loài người chúng tôi. Vì kể từ bây giờ, chúng tôi sẽ luôn đứng cùng anh, làm tấm lá chắn vững chãi nhất cho anh bạn Trái Đất thân yêu!

  Tôi sẽ nhờ gió mang thư này đến cho anh vì anh bạn ấy ở gần anh nhất, cũng vì gọi tên anh ấy, WIND, tôi cứ liên tưởng đến WIN, thần chiến thắng, một người có thể giúp chúng tôi đủ bản lĩnh để sửa chữa những sai lầm đã qua và trở thành người bạn mà anh có thể tin tưởng…

  Hãy gửi thư lại cho tôi nhé, hãy luôn chia sẻ và tin tưởng chúng tôi

Người bạn đến từ Trái Đất