GIẢI TRÍ

Trở về tuổi thơ cùng đêm trung thu "Trăng Rằm" của 32 năm về trước

15:37 24/09/2018

Không đồ chơi hiện đại, không đèn hoa rực rỡ, trung thu trong "Trăng Rằm" – một bộ phim lên sóng cách đây 36 năm sẽ cho ta một tấm vé du hành về tuổi thơ với những khoảng lặng bình yên đến lạ kì.

Trăng Rằm là một trong số những bộ phim để đời của cố đạo diễn Nguyễn Khánh Dư, ra mắt khán giả vào năm 1982, được phỏng theo truyện ngắn Giọt Nước Mắt Của Trăng của nhà văn Ma Văn Kháng. Phim có cốt truyện khá đơn giản, xoay quanh đêm trung thu đặc biệt của những đứa trẻ trong một vùng quê nghèo cùng chú thương binh bỏng mắt, nó như một vùng kí ức mà những đứa trẻ thời đại công nghệ chẳng bao giờ có cơ hội nếm thử. Còn bạn, nếu đang nhớ nhung đêm trung thu tuổi thơ cùng bạn bè rước đèn, phá cỗ thì Trăng Rằm chính là một tấm vé du hành thời gian, cho ta sống lại với những kí ức tươi đẹp.

Với những đứa trẻ của Trăng Rằm, trung thu là khoảnh khắc vô cùng đặc biệt. Chúng dành cả một ngày dài để chuẩn bị cho đêm phá cỗ, chơi trăng. Đứa mò ốc để tối đến chú Hiếu và người lớn có đồ vừa lai dai vừa ngắm trăng, đứa lại lang thang nơi hàng quán, chọn mua đôi ba chiếc mặt nạ, lũ con trai nghịch ngợm còn vào vườn ông hàng xóm, hái trộm đôi ba quả bưởi để rồi khốn khổ vì bị… chó đuổi.

Chúng rủ nhau đi mò ốc.

Trộm bưởi

Rồi ra chợ sắm sửa vài ba thức quà trung thu

Chợ phiên trung thu đông đến lạ, toàn những món đồ chơi, những thức quà quen thuộc với tuổi thơ, nào mặt nạ, nào đèn lồng, đèn ông sao,… còn lũ trẻ thì không sao cưỡng lại được sức hút lạ kì tiếng trống, tiếng kèn và những món đồ đầy màu sắc. Thế nhưng, sức hút đặc biệt nhất vẫn đến từ những chiếc tò he hay lồng đèn mà chú Hiếu thương binh hỏng mắt tự tay làm cho các cháu nhỏ, từ món quà của Vũ dành cho một cô bé bị lạc.

Những chiếc đèn ông sao rực rỡ cả một khu chợ

Và cả những món đồ chơi do chú Hiếu tự tay làm

Chợ tan cũng là lúc trẻ em trong xóm lũ lượt kéo nhau đi rước đèn. Từng hàng dài những chiếc đèn ông sao, đèn cá chép,… nối đôi nhau trong tiếng reo hò. Tụi trẻ tụ tập về một chỗ, cùng chơi, cùng hát, í ới gọi nhau vang cả xóm làng. Chính sự hồn nhiên, trong trẻo của chúng đã khiến chú Hiếu như một lần nữa được thấy lại ánh sáng để trở về với tuổi thơ, với những vui buồn ngày thơ dại. Chú không còn phải lủi thủi một mình nơi góc tối mà được sống trong vòng tay và nụ cười của lũ trẻ.

Lũ trẻ đi rước đèn

Với đủ thứ đèn giấy đơn giản

Cùng những nụ cười hồn nhiên

Trung thu trong Trăng Rằm trong trẻo đến vô ngần, không đèn điện càng chẳng có những món đồ chơi hiện đại, đắt tiền nhưng đám trẻ biết trân trọng, nâng niu từng khoảnh khắc của ngày còn thơ dại, biết sẻ chia nỗi nhọc nhằn với người lớn tuổi. Một trung thu giản dị như vậy chẳng phải rất đẹp sao?!

Theo Trí thức trẻ