Cái cảm giác ngóng đợi ấy không ồn ào, chỉ lặng lẽ len vào từng buổi sáng đến trường, từng chiều tan học khi sân trường còn vương nắng, vương gió; và mỗi khi ngồi trên xe của mẹ đi quanh phố phường. Tết đang đến rất gần, nhẹ nhàng mà tha thiết!
Với em, mùa xuân năm nay mang một ý nghĩa đặc biệt: mùa xuân của tuổi 12, mùa xuân đầu tiên em được đón không khí Tết ở ngôi trường THCS Nguyễn Đăng Đạo. Mái trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới – tất cả tưởng như còn nguyên “mùi bỡ ngỡ”, vậy mà Tết đã kịp ghé về, mang theo cảm giác thân thương như một lời chào dịu dàng. Những dãy lớp học treo thêm sắc đỏ, bảng tin rực rỡ sắc xuân, tiếng cười của bạn bè vang lên trong những buổi sinh hoạt cuối năm khiến lòng em rộn ràng khó tả.

Em hồi hộp chờ những hoạt động ngày Tết của trường, chờ khoảnh khắc cả tập thể quây quần trong không khí ấm áp trước thềm năm mới. Trong lòng em thầm mong thời gian trôi chậm lại một chút, để được giữ nguyên cảm giác trong veo của những ngày cuối năm này. Buổi tối, khi bài vở kh ép lại, em chỉ còn thấy niềm vui, sự háo hức và những ước mơ non xanh đang nảy mầm.
Tết, với em, không chỉ là khoảnh khắc giao mùa của đất trời, mà còn là dấu mốc dịu dàng trong hành trình trưởng thành. Và cái Tết cùng mùa xuân đầu tiên ở trường Nguyễn Đăng Đạo, đã gõ nhịp trái tim em bằng những kỷ niệm ấm áp, ngọt ngào theo em suốt những năm tháng học trò.











