Theo báo Hà Nội mới đưa tin, tại các bệnh viện ở TP Hồ Chí Minh luôn có những bạn nhỏ đáng lẽ đang hồn nhiên “ngày hai buổi đến trường” nhưng phải xa nhà, xa những trò chơi tuổi thơ, "chuyển hộ khẩu" vào các bệnh viện chữa bệnh. Tuổi thơ của các bạn ấy gắn với 4 bức tường trắng cùng những đơn thuốc, kim tiêm. Lịch học phải nhường chỗ cho lịch truyền thuốc và hóa chất.

Tuổi mới lên 9 nhưng bạn nhỏ Phùng Thị Ngọc Chi (huyện Mỏ Cày, Bến Tre) đã có 8 năm liền điều trị tại Bệnh viện Ung Bướu TP Hồ Chí Minh. Chi được mệnh danh là “y tá nhí” của Khoa Nội ung bướu nhi với nhiều thành tích “xuất sắc” như đọc thuộc từng loại tên thuốc và hóa chất, phân biệt hết các loại mũi kim tiêm, dịch truyền và biết rõ “lý lịch trích ngang” của các bạn nhỏ cùng chữa trị. Mỗi sáng thức dậy trong bệnh viện, Chi vui vẻ làm “trợ lý” cho các cô y tá, em gọi các bạn đi tiêm thuốc, kiêm thêm nhiệm vụ vỗ về, động viên bạn đang khóc vì đau.

Nghẹn lòng những bạn nhỏ có “hộ khẩu” bệnh viện 1

Năm 38 tuổi, chị Triều Thị Hiệp mang thai rồi sinh bé Chi. Nhưng khi con được 6 tháng tuổi, chị Hiệp thấy lo lắng vì nước da của con hơi vàng và chậm tăng cân so với bình thường. Vội vàng bế con lên thành phố kiểm tra, chị ngất xỉu khi bác sĩ thông báo Chi bị ung thư máu. Kể từ đó, thời gian Chi ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà. “Ban đầu cháu vẫn đi học kết hợp điều trị. Mãi đến khi lớp 3, bệnh tình trở nặng đành phải nghỉ nửa học kỳ để chữa bệnh. Thầy cô thương nên đã cho em đặc cách lên lớp 4. Thế nhưng, sau khai giảng năm học mới được vài tuần thì xảy ra chuyện...”, chị Hiệp vừa kể vừa đưa tay gạt nước mắt. Lần ấy Chi bị ngất tại lớp học, khi tỉnh dậy em đã nằm ở trong phòng bệnh với đủ thứ dây rợ gắn trên người cùng gần 20 bạn nhỏ bị ung thư khác.

Đợt này, trong phòng bệnh có thêm 3 bạn mới. Thời gian đầu Chi lân la làm quen nhưng bị các bạn “ngó lơ” vì quá đau và mệt. “Các bạn chưa quen với liều hóa trị đầu tiên nên còn nóng nảy, cáu gắt. Thay vì giận, mình làm đủ trò để chọc các bạn cười” - Chi giải thích.

Nằm kế giường bệnh của Chi là bạn Đặng Hoàng Tuấn, 11 tuổi đến từ Bình Định. Từ nhỏ Tuấn vốn có thân hình mập mạp, hơi béo bụng. Khi vừa học hết lớp 5, người mẹ phát hiện bụng Tuấn bên to bên nhỏ bất thường. Khi vào khám tại Bệnh viện Nhi đồng 1, các bác sĩ phát hiện bạn ấy có khối u ác tính nặng 2,6kg đã xâm lấn vào thận nên phải cắt bỏ một quả thận. Sau đó, Tuấn lên Bệnh viện Ung Bướu TP Hồ Chí Minh để tiếp tục xạ trị. Ba tháng sau phẫu thuật Tuấn vẫn chưa được về nhà, bạn ấy bắt đầu nhớ trường, nhớ lớp. Mỗi lần y tá chích thuốc, Tuấn không khóc mà thủ thỉ với cô y tá: “Tuấn ngoan nhất phòng, cô nói với bác sĩ cho Tuấn về nhà nhé cô!”. Ngoài hành lang, bác sĩ gọi phụ huynh ra trao đổi, bệnh tình của Tuấn xác định phải điều trị lâu dài trong bệnh viện từ 2 đến 3 năm.

Bác sĩ Lương Thị Tường An - Phó khoa Nội ung bướu nhi - Bệnh viện Ung Bướu TP Hồ Chí Minh cho biết: “Hiện bệnh viện đang tiếp nhận 500 bệnh nhi mắc bệnh ung bướu trong độ tuổi từ 3 tháng tuổi đến 15 tuổi. Trong đó có 60 bạn điều trị nội trú với thời gian kéo dài nhiều năm và tỷ lệ tái phát cao. Do ung thư ở bệnh nhi thường liên quan đến những đột biến trong gen nên diễn tiến xấu và phát triển nhanh hơn so với người lớn. Tùy theo diễn tiến từng loại ung thư, loại nhẹ thì 1 tháng vào bệnh viện điều trị 1 lần, tình trạng bệnh nặng thì phải điều trị cách ngày nên các bạn nhỏ phải nằm nội trú lâu dài trong bệnh viện”.

Không chỉ có các bệnh viện ở miền Nam, mà ngay ở khắp những bệnh viện ở miền Bắc, còn rất nhiều những trường hợp các bạn nhỏ đang mỗi ngày phải kiên cường chống chọi với bệnh tật. Cùng với đó là những ước mơ, những khao khát được đến trường mỗi ngày cùng các bạn.

Theo báo Pháp luật Việt Nam đưa tin, khi các bạn đang tung tăng cắp sách tới trường, nô đùa bên bạn bè..., thì tại tầng 3 (Trung tâm Thalassemia và Hemophilia) Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương, có những bạn nhỏ đang từng giờ chống chọi với bệnh tật, gắn cả tuổi thơ của mình với giường bệnh, với kim truyền máu…

Những bạn nhỏ mắc bệnh hiểm nghèo mang tên Thalassemia (tan máu bẩm sinh) hoặc Hemophilia (máu khó đông) phải duy trì cuộc sống bằng việc truyền máu, thải sắt và truyền dịch… Mỗi tháng 15 ngày các bạn phải dành cho việc điều trị tại viện, nửa thời gian còn lại các bạn ấy gấp gáp thực hiện những việc mà một đứa trẻ bình thường vẫn làm.

Nghẹn lòng những bạn nhỏ có “hộ khẩu” bệnh viện 2

Hơn 5 tuổi nhưng bạn nhỏ Phạm Trọng Lâm ( Hải Dương) mới bắt đầu đi mẫu giáo. Nhưng thời gian em được đến lớp gặp cô giáo, bạn bè cũng chẳng đáng kể vì căn bệnh Thalassemia. Suốt 2 năm nay, đều đặn hàng tháng, bà lại phải đưa bạn ấy trở lại viện ở khoảng 10 ngày để truyền máu, lọc sắt. Thay vì tập cầm bút thì hàng ngày bạn ấy phải tập quen với mũi kim tiêm. Thay vì chiếc áo đồng phục của trường thì mỗi ngày bạn lại khoác lên mình áo bệnh nhân. Kể từ khi phát hiện mắc bệnh Hemophilia vào 9 tháng tuổi, đến nay, bệnh viện gần như đã trở thành ngôi nhà thứ hai của hai mẹ con bạn Nguyễn Văn Đức (15 tuổi, Ninh Bình). Đức đã không thể vào được lớp 10 như những bạn bè đồng trang lứa khác vì bệnh tật khiến việc học liên tục bị gián đoạn. Nói về đứa con bé bỏng đáng thương của mình, mẹ bạn ấy buồn rầu ứa nước mắt...

Nghẹn lòng những bạn nhỏ có “hộ khẩu” bệnh viện 3

Bạn Nguyễn Thế Bảo (7 tuổi, Hà Nam) đang đi học lớp 1 nhưng hàng tuần, cứ vào thứ 2,4,6 là bạn lại phải lên viện để truyền dịch. Dì bạn ấy vừa xem xét lại vết truyền cho cháu mình, vừa kể về cậu em trai nhỏ của Bảo. Bé cũng mắc bệnh về máu giống anh nhưng ở thể nặng nên gần như ở luôn viện từ khi sinh ra. Có lẽ cho đến giờ, cậu em ấy vẫn chưa biết hết thế giới ngoài kia như thế nào, có điều gì đẹp đẽ, thú vị...

Nghẹn lòng những bạn nhỏ có “hộ khẩu” bệnh viện 4

Dù quê ở Nghệ An nhưng giọng nói của bạn gái Nguyễn Thị Hạ Vi (6 tuổi) lại chẳng mang cái chất đặc trưng của người xứ Nghệ. Phải chăng thời gian bạn ấy phải trải qua trong bệnh viện còn dài hơn cả thời gian bạn được sống và lớn lên trên quê hương của mình?.

Và còn biết bao nhiêu những trường hợp khác, khi mà các em vẫn ngày ngày phải làm bạn những mũi tiêm, những viên thuốc và những lần điều trị mệt mỏi nữa? Đó vẫn là một con đường đầy mịt mờ mà các bạn ấy đang cố gắng mạnh mẽ chiến đấu…

Minh Phương (tổng hợp)