Tết của "bé Khoa" những ngày thơ ấu

Ngọc Nhi
Tết xưa và Tết nay thì có gì khác nhau nhỉ? Mời bạn cùng Cún Bông chăm học lên chuyến tàu ngược về quá khứ, để nghe nhà thơ Trần Đăng Khoa kể chuyện về cái Tết của “cậu bé Khoa” ngày thơ ấu nhé. Bạn sẽ thấy, một khung cảnh đặc biệt như trong chuyện cổ tích đang dần hiện ra theo lời kể của “cậu bé Khoa” ngày ấy!

Cún Bông: Chào nhà thơ thần đồng, nhà thơ của “Góc sân và Khoảng trời”, các vị khách trên chuyến tàu mùa xuân rất tò mò không biết Tết quê xưa trong ký ức của “cậu bé Khoa” có những điều gì đặc biệt?

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Dạo cu cậu Khoa còn bé, những ngày cuối năm giáp Tết rậm rịch lắm. Cả nhà chuẩn bị lá dong, gạo nếp trước đó đến mấy ngày. Rồi gói bánh, luộc bánh, thức suốt đêm, chờ ăn miếng bánh chưng đầu tiên. Giây phút ấy thật hồi hộp sung sướng!

Người bận nhất nhà vào dịp Tết là mẹ. Ngày cuối năm, chiều 29 Tết, mẹ thường pha một thùng nước vôi, buộc ngọn chổi rơm gọn lại, rồi bảo tôi ra quét vào các gốc cây. Cậu bé Khoa ngày ấy cứ tròn mắt ngạc nhiên. Thấy vậy, mẹ bảo: “Để sắm áo mới cho cây cối. Ngày Tết, mình mặc áo mới, thì cây cối nó cũng được mặc áo mới chứ!”. Thế là tôi ra vườn, lọ mọ quét nước vôi lên từng gốc cây. Cây bưởi, cây dừa, cây cau, cây na, cây mít...

Nhà thơ
đồng hành cùng
“Báo Đội” trao quà cho
chương trình “Nuôi em”
tại Đồn Biên phòng
Lóng Sập, tỉnh
Sơn La
Nhà thơ đồng hành cùng “Báo Đội” trao quà cho chương trình “Nuôi em” tại Đồn Biên phòng Lóng Sập, tỉnh Sơn La

Sáng mùng Một, đúng là ngày đầu năm mới, nước vôi đã khô, cả khu vườn sáng rực lên, tưng bừng trong màu trắng đồng phục của cây cối. Bữa cỗ Tân xuân, mẹ cũng lại lấy thức ăn, chia làm nhiều phần, phần nào cũng có đầy đủ các món xôi, chè, thịt, miến, dưa hành... rồi bảo tôi cho gà, chó, mèo, lợn cùng ăn. Người được ăn món gì thì những con vật nuôi trong nhà cũng được ăn những món ấy. Mẹ lại bảo: “Mình có Tết, các con vật nuôi cũng phải có Tết chứ!”.

Bây giờ, anh chị em tôi đều đã lớn lên và chuyển ra thành phố. Mẹ tôi đã theo mây trắng về trời, mỗi dịp về thăm ngôi nhà xưa tôi lại nhớ đến khu vườn được mặc áo mới tinh ngày Tết. Và tôi nhớ đến khu vườn ấm, cái thời chúng tôi còn bé tí, vẫn lăng xăng ríu rít ở nhà...

Nhà thơ trong “vòng vây yêu mến” của các cô giáo và các bạn học sinh
Nhà thơ trong “vòng vây yêu mến” của các cô giáo và các bạn học sinh

Cún Bông: Có điều gì mẹ dặn từ bé khiến bây giờ nhà thơ vẫn nhớ?

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Đó là vào một buổi tối, mẹ sai cậu nhóc Khoa mang đèn ra vườn hái trầu. Mẹ dặn, nhớ phải vặn to ngọn đèn, để cây trầu nhận ra chủ. Trước khi hái, phải nói: “Trẩu trẩu, trầu trầu. Mày làm chúa tao. Tao làm chúa mày. Tao không hái ngày. Thì tao hái đêm. Tỉnh dậy cho tao hái”. Mẹ nói rằng, ngày xưa, mẹ hái trầu đêm, bà cũng dặn thế. Không nói như vậy, giàn trầu sẽ lụi.

Thế rồi, khi ngoại tôi mất, mẹ xé chiếc khăn trắng ra thành hàng trăm mảnh nhỏ. Mẹ bảo tôi: “Con hãy ra đeo cho cả cây cối đi, không cây cối cũng lụi mất. Bà mất rồi, con thấy cây cối có buồn không?”...

Từ nhỏ, trong mắt tôi, mọi con vật nuôi đến cây cối trong nhà cũng đều có niềm vui, nỗi buồn như một con người, tình cảm ấy, tôi tiếp nhận từ mẹ. Tiếp nhận rất tự nhiên và viết trong mỗi bài thơ của mình cũng rất tự nhiên. Lúc ấy tôi hoàn toàn không biết đó là thủ pháp nhân hóa trong nghệ thuật. Mẹ tôi cũng không có ý định dạy tôi làm nghệ thuật, bởi bà chưa từng đến lớp ngày nào.

Sau này, khi chúng tôi đã được làm cha, làm mẹ, bà lại dặn chúng tôi: “Phải dạy trẻ con yêu thiên nhiên, cây cối, các con vật trong nhà. Một đứa trẻ không bẻ ngọn cây non, không bắn một con chim non đang bay, không làm gẫy chân một con cào cào nhỏ thì sau này lớn lên sẽ không làm những điều ác đối với con người...”. Càng ngày tôi mới thấm thía lời của mẹ những ngày thơ ấu!

Giữ vai trò là
Trưởng Ban Giám khảo
Cuộc thi Viết thư Quốc tế
UPU tại Việt Nam,“Bác Khoa”
còn là người truyền lửa
cho cuộc thi nữa
đấy!
Giữ vai trò là Trưởng Ban Giám khảo Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU tại Việt Nam,“Bác Khoa” còn là người truyền lửa cho cuộc thi nữa đấy!

Cún Bông: Vậy Tết ngày xưa “cậu bé Khoa” có được mẹ nhắc phải làm thế nào để một năm mới không bị “giông” và gặp được nhiều may mắn không?

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Trong ký ức của những đứa trẻ quê ngày xưa, ngày Tết là ngày trọng đại. Trọng đại không phải vì được ăn no và mặc áo đẹp vào 3 ngày Tết trong khi cả năm ăn không đủ no áo không đủ ấm. Mà trọng đại vì bao nhiêu hy vọng của một năm mới no đủ, sung túc đều được gửi gắm hy vọng vào ngày Tết, đặc biệt là ngày Mùng Một Tết. Ngoài chuyện kiêng tuyệt đối không được làm đổ vỡ bát đũa, cốc chén, không được quét nhà khỏi cả năm tán hết lộc thì mẹ tôi còn có cách cầu may rất đặc biệt. Trước Tết mẹ đã đổi được rất nhiều đồng bạc lẻ, mẹ rải đầy nhà để ai đến chúc Tết cũng phải thốt lên: “Nhà sao nhiều tiền quá”. Rồi mẹ còn đem cả nắm thóc trộn với gạo nấu cơm để khi bưng bát cơm ăn, mẹ sẽ nghe nhiều tiếng kêu “thóc, thóc, sao nhiều thóc thế”...

Một năm mới mơ thấy nhà có nhiều tiền, lắm thóc, đó là giấc mơ của tất cả người nông dân thời ấy. Nhưng cách làm đặc biệt riêng của mẹ thì khắc sâu vào trong ký ức của tất cả anh em chúng tôi để dù có đi đâu, làm gì, chúng tôi vẫn nhớ đến ước mong của mẹ mà sống giản dị và luôn nhắc mình là người tử tế.

Cún Bông: Xin thay mặt tất cả các hành khách trên chuyến tàu mùa xuân cảm ơn nhà thơ Trần Đăng Khoa đã chia sẻ những ký ức rất đẹp về Tết của mình. Chúc nhà thơ luôn là người bạn đồng hành yêu mến với nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam!

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Xin chúc những vị khách đặc biệt trên chuyến tàu mùa xuân của Cún Bông chăm học một năm mới thật nhiều niềm vui và may mắn. Chúc chuyến tàu của Cún Bông càng ngày càng có nhiều hành khách yêu mến và tìm đến!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Tết của "bé Khoa" những ngày thơ ấu tại chuyên mục Gương Mặt của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Gương Mặt khác

Họa sĩ nhí có trái tim nhân ái

Từ nhỏ đã yêu thích màu sắc và những nét vẽ sinh động, bạn Dương Thụy Tường Anh, học sinh lớp 5A1, trường Tiểu học Nguyễn Viết Xuân (phường Yên Hòa, Hà Nội) đã có cho mình một “gia tài” tranh vẽ rực rỡ.

Cô Tổng phụ trách giàu sáng tạo

Suốt 20 năm gắn bó với công tác Đội và phong trào thiếu nhi, cô giáo Vũ Thị Lụa, giáo viên Tổng phụ trách Đội trường Tiểu học Châu Sơn (phường Châu Sơn, tỉnh Ninh Bình), đã mang đến cho đội viên, thiếu nhi nhiều sân chơi bổ ích, giàu ý nghĩa và chan chứa yêu thương.

Người giữ lửa yêu thương

Ở trường Tiểu học Tân Mai (phường Tương Mai, Hà Nội), nhắc đến cô giáo Nguyễn Hải Yến, nhiều thế hệ học sinh đều nhớ đến hình ảnh người mẹ hiền duyên dáng có nụ cười ấm áp, trái tim luôn dõi theo từng bước trưởng thành của đàn em thân yêu.

Đam mê từ những câu chuyện diệu kỳ

Ở lớp 1A1, trường Tiểu học Thành Công A (phường Giảng Võ, Hà Nội), có một cậu bạn nhỏ thường khiến người đối diện mỉm cười với cách nhìn thế giới rất hồn nhiên nhưng đầy tinh tế. Cậu bạn ấy là lớp phó Hồ Sỹ Hùng.

Tấm gương về lòng tốt

Dưới mái trường Tiểu học Long Biên (phường Long Biên, TP Hà Nội), bạn Mai Thiên An (học sinh lớp 5A6) không chỉ được biết đến với thành tích học tập tốt mà còn là tấm gương sáng về lòng trung thực và trái tim nhân ái, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh.