Nguyễn Quang Hải (Việt Nam). Tiền đạo của CLB Hà Nội hiện xếp thứ hai trên danh sách Vua phá lưới, với bốn pha lập công, chỉ đứng sau Almoez Ali của Qatar. Cả bốn bàn của Quang Hải đều rất quan trọng. 

Anh mở tỷ số vào lưới Hàn Quốc, ghi bàn duy nhất mang về chiến thắng trước Australia, và lập cú đúp, giúp Việt Nam thủ hòa Qatar rồi chiến thắng trong loạt sút luân lưu. Dù mới 20 tuổi, Quang Hải được Fox Sports đánh giá là một trong những tài năng hàng đầu của Đông Nam Á.

Theo VnExprận bán kết của đội tuyển U23 Việt Nam kết thúc, hàng ngàn người khắp cả nước hò reo, đổ ra đường ăn mừng chiến thắng. Phải rất lâu rồi, người dân Việt Nam mới lại có dịp vui mừng đến vậy.

Cách Hà Nội 15 km về hướng bắc, ngôi nhà nhỏ của bố mẹ Nguyễn Quang Hải - một trong những người hùng của U23 Việt Nam tại huyện Đông Anh chật kín người ra vào, đến chúc mừng gia đình, người thân của anh.

Ông Nguyễn Quang Thuần - bố ruột Quang Hải chứng kiến giây phút con trai mình ghi liền 2 bàn thắng gỡ hòa giúp đội nhà ở trận đấu chiều 23/1, ông Thuần vui mừng, ông nói rằng khi đội nhà bị dẫn, ông chỉ mong tất cả cầu thủ U23 Việt Nam cố gắng ghi bàn và chơi tốt chứ không nghĩ con sẽ làm bàn.

Rồi đến lúc con trai lĩnh ấn tiên phong sút quả penalty đầu tiên, ông Thuần không dám nhìn lên màn hình, ngồi quay lưng tay ôm lồng ngực cầu nguyện. Khi nghe mọi người thở dài, ông quay lại thì mọi người bảo Hải không thắng được thủ môn đội bạn, lòng ông như lửa đốt. Nhưng rồi Việt Nam đã thắng.

Bà Nguyễn Thị Cúc, mẹ Quang Hải rưng rưng, “Ngày xưa hai vợ chồng tôi nghèo lắm, kinh tế khó khăn, quanh năm làm ruộng, chỉ quẩn quanh trong làng mình. Có bao giờ nghĩ đến việc cho con làm cầu thủ bóng đá đâu.

Tiền vệ Quang Hải lúc nhỏ, được tặng danh hiệu cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất. 

Thấy Hải thích đá bóng, hay tụ tập bạn bè ở sân, có hôm quên cả học bài, tôi gọi về dọa “con không lo học, mẹ không cho ra sân bóng nữa”, con im lặng vào nhà ngồi khóc. Mấy hôm sau, đi học về, Hải bảo “mẹ ơi, con học giỏi, mẹ mua cho con trai bóng da nhé”. Nghe con nói vậy, nước mắt tôi chực trào ra, phải quay đi để con khỏi thấy.

Vì lúc đó, hoàn cảnh thiếu thốn, ăn còn lo từng bữa thì lấy tiền đâu mà mua bóng da cho con. Nhưng tôi vẫn động viên, con học ngoan mẹ sẽ dành 2 ngày công làm thuê mua cho. Từ hôm đó, tuyệt nhiên Hải không nhắc đến việc mua bóng da nữa, có lẽ con sợ tôi phải vất vả.

Từ nhỏ, con kiệm lời và chững chạc lắm. Chỉ cần làm gì khiến mẹ buồn, con sẽ thôi luôn, không nghịch nữa…”.Vẫn theo lời mẹ tiền vệ Quang Hải, gia đình vốn làm nông, việc anh được các thầy tuyển chọn lên trung tâm huấn luyện là điều nằm ngoài sức tưởng tượng của họ.

“Quyết định để con rời xa gia đình, xa vòng tay bố mẹ năm ấy không hề dễ dàng. Ở tuổi lên 9, ăn chưa no, lo chưa tới, người đen nhẻm, bé tí như cái kẹo, tôi sợ con không có bố mẹ ở bên quan tâm, chăm sóc sẽ thiệt thòi, tủi thân.

Mấy hôm liền tôi thức trắng đêm suy nghĩ, cân nhắc, bữa cơm tôi bảo “hay thôi ở nhà với mẹ, lên đấy rồi ai chăm con”. Hải buông vội bát cơm nói “con sẽ tự chăm mình được, mẹ cho con đi nhé”. Tôi chưa trả lời, con nhất định không ăn cơm. Trước sự quyết tâm của con, hai vợ chồng tôi đồng ý cho con lên trung tâm huấn luyện”.

9 tuổi bước vào nghiệp bóng đá, trải qua quãng thời gian phấn đấu và nỗ lực, chàng cầu thủ nhỏ con giờ đây đã trở thành viên ngọc quý của làng bóng đá Việt Nam. Có được những điều này, không thể không kể đến công lao người thầy của anh, ông Vũ Minh Hoàng.

Chiếc áo đấu số 23 do thầy quá cố tặng Quang Hải luôn mang bên mình ở mỗi trận đấu lớn 

Nhận Hải làm con nuôi, chăm sóc, dìu dắt Hải từ những ngày chập chững bước vào nghiệp bóng đá, giúp Hải xua bớt đi nỗi nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Đằng đẵng thời gian, đến khi Hải trưởng thành, chưa kịp nhìn đứa con cưng hái quả ngọt, người thầy ấy đã vĩnh viễn ra đi 6 năm trước.

Trong sâu thẳm trái tim của Hải, những gì mà người thầy, người cha thứ hai làm cho mình là vô giá, đi suốt cuộc đời mình. Trong lần ghi bàn duy nhất giúp đội nhà vào tứ kết, Hải không giấu nổi giọt nước mắt, viết lên Facebook hai tấm ảnh quỳ trên mặt cỏ, giơ thẳng hai tay lên trời kèm theo dòng chữ: "Ở trên đó con tin người sẽ tự hào lắm!!! Con sẽ tiếp tục chăm chỉ…!".

Cô Nguyễn Thu Trang, vợ người thầy quá cố và cũng là mẹ nuôi của Hải tâm sự, Hải từng chọn khoác lên mình chiếc áo số 23, như chiếc áo mà người bố nuôi đã tặng, và luôn mang theo bên mình chiếc áo trắng ấy ở mỗi giải đấu lớn.

Và trận chung kết sắp tới sẽ là một trong những giấc mơ Hải ấp ủ, đưa bóng đá Việt Nam viết nên trang sử mới, để rồi không chỉ có bố mẹ Hải khóc, hơn 90 triệu người dân sẽ hòa tiếng khóc theo. Nhưng đó không phải là giọt nước mắt đau buồn, mà là những giọt nước mắt hạnh phúc và tự hào.

Minh Anh (tổng hợp)