Bên trong lớp học đặc biệt của người thầy viết chữ bằng miệng

Phan Thoa
Mặc dù khuyết tật nhưng thầy giáo Phùng Văn Trường hàng ngày vẫn cần mẫn gieo chữ cho các bạn nhỏ tại huyện Chương Mỹ, Hà Nội.

Sinh ra bình thường như bao đứa trẻ khác nhưng càng lớn, tay chân thầy Trường càng yếu, đi không vững, phải vịn tường mới có thể đứng được. Ngày nhỏ, vì muốn con biết mặt chữ, biết tính toán, bố cho thầy đi học. Nếu không cầm bút được thì ông kẹp bàn tay thầy lại tập viết.

Năm lớp 8, chân yếu rồi liệt hẳn, thầy phải nghỉ ở nhà. Từ đó, cuộc đời thầy gắn liền với chiếc xe lăn.

Khi trưởng thành, không muốn bản thân mình là gánh nặng cho gia đình, thầy xin bố mẹ ra ở riêng. Tại căn nhà nhỏ của mình,thầy mở quầy hàng để tự nuôi sống bản thân. Thấy người ta mua chịu hàng mà mình không ghi chép được, thầy trăn trở. Muốn viết được, thầy chỉ còn cách dùng miệng. Nghĩ là làm, thầy cắn bút tập viết. Mới đầu chưa quen, cán bút chọc vào họng liên tục khiến thầy buồn nôn. Khó khăn là thế mà chữ vẫn không ra hình thù gì, có lúc thầy quẳng cả bút giấy đi, không tập viết nữa.

Nhưng rồi, ông trời cũng không phụ lòng người, ròng rã kiên trì tập luyện, hơn một tháng sau, thầy bắt đầu viết được, dần dần thầy có thể làm chủ được cây bút và viết được chữ từ miệng. Ngày ngày rèn luyện, nét chữ của thầy đẹp lên rất nhiều.

Thấy các cháu trong họ hàng học yếu, thầy bảo gia đình đưa đến anh rèn chữ, luyện toán giúp. Dần dần, gia đình các thôn xung quanh cũng đưa con đến nhờ thầy giúp. Phần lớn các cháu đều là học sinh yếu kém, lại học ở các khối lớp khác nhau nên mỗi trường hợp thầy phải dạy riêng để làm sao cho trò dễ hiểu, dễ tiếp thu nhất.

“Các cháu tiếp thu chậm không có nghĩa là không tiếp thu được, dạy một lần không nhớ thì tôi dạy lại nhiều lần, bao giờ các cháu nhớ được thì thôi. Như thế, sau này các cháu không học cao lên được thì cũng biết tính toán, rành mặt chữ mà làm ăn" - "thầy giáo" Phùng Văn Trường chia sẻ.

Ngày ngày, lớp học đặc biệt của thầy luôn rộn tiếng trẻ "ê a" đánh vần, tính toán cộng trừ nhân chia. Với thầy, đó là niềm hạnh phúc của một người tàn nhưng không phế, mang chút công sức đóng góp cho đời.

"Tôi chưa bao giờ tự nhận mình là thầy giáo cả. Vì người ta học cao, đỗ đạt mới gọi là thầy giáo, còn tôi học chưa hết lớp 8, kiến thức cũng cơ bản thôi. Như nhà Phật nói, các cháu đến với tôi là do chữ "duyên". Tôi chỉ là người đi trước truyền lại những gì mình biết cho người đi sau thôi, giúp được các cháu là tôi thấy vui lắm rồi".

Theo báo Người lao động

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Bên trong lớp học đặc biệt của người thầy viết chữ bằng miệng tại chuyên mục Trường Lớp của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Trường Lớp khác

Rộn ràng ngày hội "Tiếng Việt của chúng em"

Ngày 25/4, Sở GD&ĐT TP. Đà Nẵng tổ chức Ngày hội giao lưu “Tiếng Việt của chúng em” dành cho học sinh dân tộc thiểu số tại Trường Tiểu học Kim Đồng (xã Nam Trà My, TP Đà Nẵng). Đây là sân chơi bổ ích giúp các bạn học sinh rèn luyện kỹ năng sử dụng tiếng Việt, tự tin giao tiếp và kết nối bạn bè vùng cao.

Cô Hiệu trưởng cùng học sinh gấp hạc giấy gửi Trường Sa

Hướng tới kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2026), trường Tiểu học Thuận Kiều (phường Đông Hưng Thuận, TP. Hồ Chí Minh) vừa tổ chức sinh hoạt chuyên đề với nhiều hoạt động ý nghĩa, giúp học sinh hiểu hơn về lịch sử dân tộc, đồng thời lan tỏa tinh thần yêu nước, đoàn kết và ý thức trách nhiệm hướng về biển đảo quê hương.

Những trang sách lấp lánh lòng biết ơn

Trong cái nắng tháng Tư trong vắt và rực rỡ, sân trường Tiểu học Lĩnh Nam bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết khi trở thành trạm dừng chân tiếp theo của “Chuyến tàu yêu thương - Mang sách tới trường”.

Bài 5: Pháp luật được lan toả bằng nghệ thuật

Không còn là những buổi tuyên truyền khô cứng với văn bản và quy định, pháp luật đang được “dịch chuyển” sang một hình thức mới – gần gũi hơn, trực quan hơn và quan trọng nhất là phù hợp với cách tiếp nhận của thế hệ trẻ…