Sáng mùa Đông ở Mèo Vạc lạnh buốt. Gió từ những dãy núi đá thổi qua sân trường THCS Mèo Vạc, mang theo cái rét cắt da. Vậy mà mỗi sáng sớm còn mờ sương, ở sân trường, thầy Tổng phụ trách Đội đã đứng đó từ lúc nào.
Sáng mùa Đông ở Mèo Vạc lạnh buốt. Gió từ những dãy núi đá thổi qua sân trường THCS Mèo Vạc, mang theo cái rét cắt da. Vậy mà mỗi sáng sớm còn mờ sương, ở sân trường, thầy Tổng phụ trách Đội đã đứng đó từ lúc nào.
Hôm nay, lần đầu tiên Dũng được điểm 10 môn Văn - cái môn mà trong lớp ai cũng kêu "khoai" nhất, khó có thể đạt điểm tối đa. Lúc nghe cô thông báo điểm bài văn của mình, khỏi phải nói Dũng đã sung sướng và "phổng mũi" đến thế nào.
Nhiều người tìm mua tiểu thuyết ''Mưa đỏ'' của nhà văn Chu Lai sau khi xem phim điện ảnh cùng tên vì muốn hiểu hơn câu chuyện về cuộc chiến bảo vệ thành cổ Quảng Trị.
Quán trà sữa thức ăn vặt không lớn, chỉ đủ phục vụ chừng ba mươi khách cùng lúc, nhưng chỉ tám cô cậu “khách ruột” ấy vào là xem như hết chỗ vì mỗi đứa ngồi là thêm một cái ghế để cặp, thêm cái ghế gác chân. Chúng chiếm hết chỗ của khách khác nhưng được cái là rất mạnh gọi món.
Những ngày có trăng là những ngày đẹp nhất! – con Nghé từ đâu chạy ùa về ríu rít tự nói một mình như thế. Vừa nói nó vừa chắp hai tay làm biểu tượng trái tim rồi bắn lại phía thằng Cún – tặng anh một trái tim cho một ngày may mắn của em.
Ba luôn luôn đứng bên ngoài cửa thức trắng đêm canh chừng kẻ gian quấy phá, ban ngày đi hái các loại trái cây mang về nuôi má con tôi cho đến ngày tôi trưởng thành.
Chim chích bông mẹ linh tính điều gí đó không hay xảy ra với tổ chim nhà mình. Giọng chim chích bông mẹ run run. Đôi cánh nhỏ cũng run run…
Đi chơi với Dế út về, Cào Cào em phụng phịu với mẹ:
Chiều 20/8, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã tổ chức Lễ phát động cuộc thi viết "Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường" năm 2025.
Buổi sáng, khi ông mặt trời vừa nhô lên trên ngọn núi Phắc Ban, nắng mới trải vàng trên những nóc nhà sàn. Bố đeo cái giỏ vào bên hông rồi đi xuống cầu thang chuẩn bị ra thăm ruộng.
Sáng nay Tóc Mai đi dự khai giảng về, mệt phì phò…
Mãi đến năm mười ba tuổi, tôi cũng chưa biết đón trung thu ra sao. Xóm làng nghèo, tối tối nhà nhà đóng cửa. Ánh trăng tươi, ngời sáng khắp đồng bãi, chảy tràn trề từng lối ngõ quanh co. Nhà tôi kín, trăng vẫn lọt qua cửa sổ, sáng xuống nền từng vũng.
Nhà giáo Phạm Phương Liên - Hiệu trưởng trường Tiểu học Tô Hiến Thành (Hà Nội) là một nhà giáo vừa tận tụy với nghề, đồng thời cũng là một người “yêu chữ”.
Nắng mới mềm như lụa lướt thướt trên vòm cây, là đà trên cỏ dại. Con đường đất nhỏ từ xóm dưới dẫn lên đồi ngập nắng. Hai bên đường xuyến chi mọc đầy, hoa trắng nhụy vàng lắc đưa trong gió.
Nam cau mày lại, miệng lẩm bẩm: - Thật không thể chấp nhận được! Là hắn! “Hắn” ở đây là Ninja Lông Mun - biệt danh Nam đã đặt cho chú mèo đen tuyền, tròn núc ních của bà Lan.
Ngày ấy, cu Minh còn bé xíu, chưa đi học. Tôi rất quý nó, vì nhà nó có cả một thư viện nhỏ. Ba nó là thầy giáo dạy văn trên tỉnh.
Tui thường phụ má làm bếp khi rảnh rỗi. Hồi lớp một. lớp hai thì là vo gạo, lặt rau… lớn hơn thì rửa sạch thịt thà, cá mú cho má sơ chế và cuối cùng là dọn mâm. Không rõ từ bao giờ tui có quyết tâm học má làm bếp thật giỏi, nhất là món lẩu cá ba sa.
Tiếng dế kêu ri...ri... trong cỏ, có lẽ điều ấy không xa lạ gì với các em ở vùng nông thôn Việt Nam.
Đêm trung thu tôi cầm chiếc đèn lồng bưởi của Hạng đi dưới ánh trăng, thứ ánh sáng mát rượi sau trận mưa rào từ sớm. Thi thoảng mặt đất nhờ nhợ tối khi trăng lặn vào trong những đám mây. Nhưng tôi thích thế, vì có vậy thì đèn lồng của tôi mới mặc sức phô diễn thứ ánh sáng tuyệt vời của nó.
Đến mùa đông, cây liễu rụng hết cả tóc. Anh Sơn Dương sống ở triền núi lạnh đen sẫm những hốc đá hút gió cứ hú lên suốt ngày suốt đêm.
Dưới gốc cây cau cao cao, có một giàn trầu nhỏ mọc quấn quýt bên hàng rào tre. Giàn trầu được bà cụ trồng từ cuối mùa đông năm ngoái. Đó là một giống trầu mới, bà cụ mua được từ làng bên, mọc khỏe, bám đất là leo rất nhanh. Trầu ưa nắng gió, thích trò chuyện cùng chim sơn ca và bướm vàng mỗi ngày.