So sánh

Chu Hải
TNTP - Chợt nhận ra, tớ đã ích kỷ, đã đòi hỏi biết bao nhiêu. Nếu cứ so sánh, tớ sẽ thấy mình thật may mắn vô cùng, phải không các bạn!

• Mẹ tớ nói nhiều kinh khủng. Mẹ nhắc nhở tớ mỗi phút, mỗi giờ. Hết chuyện ăn cơm không được mở miệng to mà nói chuyện, ngồi phải khép chân… tới việc thà ngồi học ít mà hiệu quả còn hơn cứ lấy tiếng là học mà nghĩ tận đẩu tận đâu…

Thậm chí có lúc tớ ước sao mẹ chỉ nói mỗi ngày vài… câu là được.Người bạn ngồi cùng bàn với tớ bảo: “Mình không có mẹ. Mình nhớ mẹ lắm, ao ước có mẹ dù chỉ để nghe mẹ mắng, nghe mẹ góp ý. Mình thấy bạn thật giỏi giang và cư xử lịch sự, có ý tứ nữa. Mình ngưỡng mộ lắm. Nếu mình có mẹ, được mẹ dạy bảo, mình cũng được như bạn”.

• Bác - anh họ bố tớ - làm giám đốc một công ty lớn. Nhà bác ấy chỉ có một người con trai duy nhất (bằng tuổi tớ) và anh ấy rất sướng. Chiếc ba lô đi học của anh ấy có giá hơn… năm triệu đồng. Anh ấy còn được hai bác cho đi du lịch khắp nơi…

Ước gì bố, mẹ chúng tớ không phải là công chức, không phải là nhân viên, mà là giám đốc cho một công ty lớn, tập đoàn đa quốc gia nào đó thì có phải thích biết mấy… haizzz…

Nhận mấy món đồ chơi, đồ dùng học tập cũ dỉn của chị em tớ tặng cho, anh em cu Cò ở tầng dưới nhảy tưng tưng vì khoái chí. Tụi nó nâng niu, ngắm nghía từng thứ một cứ như thể là báu vật vậy.

Cu Cò bảo: Bọn em mà khoe đồ này với bọn anh, em họ ở quê á. Tụi nó cứ gọi là lác mắt luôn. Mà khoe thế thì ác lắm, mấy đứa sẽ buồn. Tốt hết là tụi em sẽ để dành một phần, đến dịp nghỉ Tết về quê mang cho mấy đứa. Cứ gọi là “món quà trong mơ” ấy chứ!

• Lớp tớ hầu hết toàn gái xinh, trai đẹp. Hình như có mỗi tớ vừa “mẩu” vừa tròn xoe xoe… hu… hu… Giá mà tớ có thể thay đổi được ngoại hình của mình…

Chúng tớ đang giao lưu, tặng quà cho trẻ em ở một Trung tâm trẻ khuyết tật. Có em không nhìn được, có em đi lại khó khăn, có người chị lớn hơn tôi tới… ba tuổi mà chỉ cao bằng bé mẫu giáo!

Trời! Hẳn là những người bạn khuyết tật này chẳng bao giờ có ước mơ “sang” như tớ, chắc chắn họ chỉ mong mình được như người bình thường là tốt lắm rồi.

Chợt nhận ra, tớ đã ích kỷ, đã đòi hỏi biết bao nhiêu. Nếu cứ so sánh, tớ sẽ thấy mình thật may mắn vô cùng, phải không các bạn!

YoYo

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết So sánh tại chuyên mục Điều Em Muốn Nói của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Điều Em Muốn Nói khác

Ngọn lửa hồng giữa mùa Đông giá lạnh

Sau hoạt động trao tặng quà ý nghĩa của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng (TNTP&NĐ) sáng 15/12 tại Hà Tĩnh, cô giáo Trần Thị Mỹ Nhung (trường TH Nguyễn Trãi, xã Đức Quang) đã ghi lại những cảm xúc chân thành về sự sẻ chia ấm áp dành cho thầy cô và học sinh 4 trường Tiểu học chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Người hùng bé nhỏ trong tim em

Trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam tại trường Tiểu học Nguyễn Trãi, phường Vinh Hưng (Nghệ An), tôi tình cờ được nghe câu chuyện do em Nguyễn Ngọc Thùy Anh (lớp 3I) thể hiện trên sân khấu. Bằng lối diễn xuất đầy cảm xúc, em đã khiến cả hội trường lặng đi vì xúc động. Điều đặc biệt, câu chuyện ấy được lấy từ chính gia đình của cô bé. Xin trích nguyên văn câu chuyện.

Kết nối nụ cười – Chia sẻ yêu thương

Chiều 24/11, tại trường THCS Nguyễn Du, phường Thành Sen (Hà Tĩnh), Văn phòng Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng khu vực Bắc Trung Bộ phối hợp cùng Phòng khám Nha khoa Răng Xinh tại Hà Tĩnh triển khai hoạt động ngoại khóa với chủ đề “Kết nối nụ cười – Chia sẻ yêu thương”.

Nguyễn Anh Thư - "Bông hoa" nghị lực phố núi

Nguyễn Anh Thư, lớp 3, trường Tiểu học thị trấn Phố Châu, xã Hương Sơn, Hà Tĩnh, người mang trong mình hội chứng suy thận kháng thuốc và căn bệnh nấm nhiễm máu nhưng chưa bao giờ ngừng ước mơ đến lớp. Dù phải thường xuyên đi viện điều trị, em vẫn kiên trì học tập, hăng hái tham gia các hoạt động Đội và trở thành tấm gương sáng về nghị lực vượt khó.