CỦ SẮN DÀI

Có một hôm tôi bị mẹ đánh một trận đòn rất oan. Buổi sáng, mẹ đi chợ về, vào nhà nghe mùi sắn nướng cháy, thơm phức, mẹ tôi mắng tại sao con ở nhà lấy sắn nướng ăn, không để dành cho bữa sau vì nhà ta đang thiếu. Tôi bảo, con không có nướng sắn. Mẹ tôi không tin vì nghe mùi thơm của sắn nướng từ bếp tỏa ra. Tức quá, mẹ đánh tôi một trận đòn. Bị đánh oan, đau và phải khóc nhưng tôi không nhận đã làm chuyện ấy. Mẹ tôi liền vào bếp khươi lớp tro lên thì thấy một mẩu sắn cháy, nhưng lấy ra không được. Lần theo mẩu sắn ấy thấy nó dài ra đến bên bức vách đất. Đào mãi một hồi, mẹ con tôi mới tá hỏa: Có một củ sắn thật to của gốc sắn được trồng từ sân sau nhà đã... bắt mùi tro cháy nên nó chui vào... đến bếp! Củ sắn được lấy ra có chiều dài hơn 2 m.

CỦ KHOAI BỞ

Tôi đi cày. Đến giờ cơm trưa, phần cơm là một giỏ khoai lang đã nấu chín. Khi cầm tay bẻ đôi củ khoai, lập tức hai con mắt tôi mờ tịt, không thấy đường gì hết, mũi họng bị tịt lại, không thở được. Bà con trên đồng khiếp quá, mang tôi đến bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ đo huyết áp cũng không cao, tim mạch bình thường, nhưng tại sao tôi không nhìn thấy gì? Bác sĩ đưa xuống khoa mắt, khi đôi mắt tôi được căng ra thì thấy đầy hai mắt là một thứ bột có màu trắng, không rõ thứ gì. Sau khi đem thứ bột lạ này đi xét nghiệm, kiểm tra, mới té ra đó là... bột khoai lang! Do khoai lang của làng Huỳnh Công Tây củ to, quá nhiều bột nên vừa mới bẻ đôi củ khoai, bột khoai lang bung ra bay vào mắt! Từ đó mọi người ở làng tôi khi ăn khoai lang đều phải đeo kính cẩn thận.

NHẦM

Đêm nớ, tui đi cày sớm, ra ngoài ràn (chuồng) bắt cặp bò đực cày đôi. Nhưng khi cài vào cày thấy con bò không chịu đi, tức quá tui lấy roi đập một cây vào lưng bò, con bò quay mặt dòm tui, thấy đực bò răng mà mặt mũi to đại chang, lạ quá. Tui tới sát coi cho kỹ. Té ra, đêm nớ cọp vô ràn bắt bò ăn thịt. Ăn xong, cọp chưa kịp ra khỏi ràn thì tui đã dậy đi cày quá sớm, bắt nhầm cọp cài vô cày mà không biết. Tức quá, tui mở dây cày ra, đập cho hắn một trận, hắn quá sợ, co bốn cẳng chạy vô rừng...

CON… BOM

Có một hôm tôi thấy mình... thừa một đứa con. Hồi ấy đang còn chiến tranh, cả năm mẹ con đang nằm hầm thì nghe có tiếng máy bay và tiếp đến là tiếng kêu lạc xạc là lạ. Tôi ngồi dậy, dùng tay sờ mấy đứa con thì thấy một đứa con bị nóng, sốt bất ngờ. Có điều lạ là hồi chiều chỉ có 4 đứa con cùng ngủ với tôi trong hầm nhưng sao bây giờ có đến 5 đứa? Tôi nghĩ có đứa nào con hàng xóm chui vào ngủ, nhưng nó sốt thì gọi bác sĩ đến cấp cứu cho nó. Khi tôi lọ mọ bật đèn xem kỹ đứa con bị sốt thì quá bất ngờ, vì nằm cạnh con mình là một... quả bom mà bọn giặc lái Mỹ vừa thả xuống, nhưng rất may nó không nổ!

TÚ LƯỢM (ghi lại)