Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.

Ngày ấy, tuổi thơ tôi trôi qua giữa những buổi chiều đạp xe quanh xóm, những lần nhảy dây trước sân, và cả những câu chuyện ngây ngô về thiên thần và quỷ dữ. Tuổi thơ của ai cũng đầy ắp kỷ niệm đẹp, còn tuổi thơ in sâu trong tôi không phải là những trò chơi, mà là… những vết rôm sảy chằng chịt trên cổ – lúc nào cũng loang lổ màu thuốc xanh. 

Tôi ghét màu xanh ấy. Nó khiến tôi khác biệt. Nó khiến tôi thu mình lại. 

Những ngày đến trường bỗng trở thành một nỗi sợ vô hình. Tôi không khóc như những đứa trẻ khác, cũng chẳng sợ bài vở. Nhưng tôi sợ ánh nhìn của bạn bè. Có những ngày trời nóng oi ả, tôi vẫn cố kéo cao cổ áo. Có những giờ ra chơi, tôi lặng lẽ ngồi ở góc sân, nhìn các bạn cười đùa mà không dám lại gần. Vết rôm sảy không chỉ làm tôi ngứa, mà còn khiến tôi thấy mình thật xấu. Một bé gái với cái cổ loang lổ màu xanh của thuốc xanh methylene. Thật lạ lẫm! 

Rồi một ngày, điều tôi lo sợ cũng đến. 

- Ê, cổ mày sao xanh lè vậy? 

Một giọng nói bật lên giữa giờ ra chơi. Vài đứa khác quay lại, tò mò nhìn tôi. Có tiếng cười, có ánh mắt soi mói. Có đứa ghé tai đứa khác thì thầm. 

Tôi đứng im. Tai ù đi. Cổ họng nghẹn lại. Tôi muốn nói gì đó, nhưng không nói được. Tôi thấy xấu hổ… và lạc lõng đến cùng cực. 

Hôm đó, một lần nữa tôi không muốn chạy nhảy, không muốn vui chơi. Tôi thu mình lại, ngồi bó gối ở một góc sân, cố kéo cổ áo cao hơn. Nhưng vô ích. Cảm giác bị nhìn bằng ánh mắt diễu cợt, bị khác biệt cứ như một vết cứa âm ỉ trong lòng. 

Và rồi… tôi bật khóc. Không phải khóc to, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, không ngăn lại được. 

- Con sao thế? 

Một giọng nói dịu dàng vang lên. Tôi ngẩng lên. Là cô Thảo. 

Cô ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng kéo tay tôi ra khỏi gương mặt đang cúi gằm. 

- Có ai làm con buồn à? 

Tôi lắc đầu. Nhưng nước mắt lại rơi nhiều hơn. 

Cô không hỏi nữa. Chỉ khẽ ôm tôi, vỗ nhẹ lên đôi vai gầy. Chẳng hiểu sao, ngay lúc ấy, mọi thứ trong tôi vỡ òa. 

- "Con… con ghét nó…” – tôi nức nở – “Con ghét cái vết xanh này… Con không muốn đến trường nữa… Con không muốn ai nhìn thấy…".

Cô Thảo im lặng một lúc, rồi khẽ bật cười: 

- Tưởng chuyện gì ghê gớm lắm chứ! 

Tôi sững lại, ngước nhìn cô, vừa tủi thân vừa khó hiểu. 

Cô xoa đầu tôi, giọng chậm rãi: 

- Ngày bé, cô cũng từng ghét một thứ trên mặt mình. 

Là gì ạ? 

- "Là cái nốt ruồi này", cô chỉ lên má, mỉm cười. “Hồi đó, cô từng muốn cạy nó ra, giấu nó đi, chỉ vì sợ người khác nhìn". 

Tôi im lặng. 

- Nhưng rồi lớn lên, cô mới hiểu… nếu không có nó, cô cũng chẳng còn là con gái của ba cô. 

Cô nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu lắng: 

- Vì ba cô cũng có một nốt ruồi y chang như vậy. Nhờ cái nốt ruồi này, cô nhận ra mình là "bình rượu mơ" của ba. 

Tôi im lặng. Cô lại tiếp lời: 

- Con nghĩ xem… cái vết xanh này là gì? 

Tôi lí nhí: 

- Là… vết rôm sảy ạ… 

- Không. Đó là dấu hiệu cho thấy cơ thể con đang được chữa lành. 

Cô nói chậm rãi, từng lời như thấm vào tôi: 

- Nó không làm con xấu đi. Nó đang bảo vệ con. Nó là bằng chứng rằng con đang mạnh mẽ vượt qua những khó chịu mà người khác không thấy được. 

Tôi lặng im. Lần đầu tiên, tôi nhìn vết sảy ấy bằng một cách khác. 

- Không còn là thứ đáng xấu hổ, mà là một điều gì đó rất riêng. 

- "Ngoài kia," cô tiếp lời, “còn có những người phải lo cái ăn, cái mặc, phải sợ đói, sợ nghèo, sợ bị bỏ rơi. Những nỗi sợ đó còn lớn hơn rất nhiều. Còn con, con chỉ đang sợ một ánh nhìn"

Cô mỉm cười: 

- Và cô tin… con đủ mạnh mẽ để vượt qua nó. 

Không hiểu vì sao, nước mắt tôi ngừng rơi. 

Trong lòng tôi, nút thắt bấy lâu như được tháo gỡ. Không phải vì vết rôm sảy biến mất, mà vì tôi đã không còn muốn trốn chạy nó nữa. 

Ngày hôm đó, bài học tôi nhận được không nằm trong trang sách. Nó đến từ một cái ôm, một câu chuyện, và một cách nhìn khác về chính mình. 

Nhiều năm sau, khi tôi bước đi giữa một thành phố mới, một ngôi trường mới, những vết rôm sảy xanh năm nào chỉ còn là ký ức. Nhưng bài học của ngày hôm ấy thì vẫn còn nguyên vẹn. 

Tôi đã từng nghĩ vết rôm sảy ấy là điều khiến mình yếu đuối. 

Nhưng giờ đây, tôi hiểu – đó chính là “huân chương” của tuổi thơ, là dấu tích của những lần tôi âm thầm chiến đấu với sự tự ti, với nỗi sợ bị khác biệt. 

Và hơn hết, nó dạy tôi một điều mà mãi về sau tôi mới thấm thía: “Trưởng thành không phải là khi ta trở nên hoàn hảo, mà là khi ta học cách yêu cả những điều chưa hoàn hảo của chính mình”. 

Ôi, làm sao tôi có thể quên được… điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy xanh năm ấy. 

PHẠM NGỌC HIỀN NHI 

(Lớp 10A1, trường THPT Lý Tự Trọng, Nha Trang, Khánh Hòa) 

 

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Quà tặng các bạn nhỏ nhân ngày 1/6

Ngày Tết của thiếu nhi sắp tới rồi. Có một món quà tinh thần thật đẹp để tặng cho thiếu nhi luôn là trăn trở của người cầm bút. Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ như những bông hoa đẹp của các tác giả trên khắp mọi miền đất nước nhé!

"Cầu Giấy – Miền xanh nở hoa": Nơi ký ức học trò được lan tỏa bằng hai ngôn ngữ

Tựa như một khu vườn ký ức được viết bằng hai ngôn ngữ Việt - Anh, cuốn sách "Cầu Giấy – Miền xanh nở hoa" mang đến những cảm xúc trong trẻo về hành trình lớn lên của các bạn học sinh trường THCS Cầu Giấy (phường Yên Hòa, TP. Hà Nội). 20 tác phẩm trong sách là 20 lát cắt khác nhau về mái trường, bạn bè, thầy cô, và cả những ước mơ tuổi nhỏ.

Thơ thiếu nhi: Tiếng gọi mùa Hè

Tuổi học trò hồn nhiên những ngày tháng cắp sách tới trường luôn đầy ắp trong tâm trí chúng mình biết bao nhiêu kỷ niệm. Và có lẽ, kỷ niệm những ngày cuối cấp khi chuẩn bị rời xa mái trường thân quen, bước tới một ngôi trường mới sẽ luôn ở lại trong ký ức chúng mình với nhiều cảm xúc xao xuyến, bâng khuâng!