Mùi của mẹ

Chu Hải
TNTP - Cứ mỗi dịp cuối tuần về nhà, tớ lại rúc vào người mẹ để hít hà mùi hương tỏa ra từ cơ thể của mẹ. Tớ không thể mô tả mùi thơm ấy có mùi vị ra sao nhưng với tớ, nó đặc biệt vô cùng...

Nhớ năm học lớp bốn, tớ bị ốm nặng, đầu đau như búa bổ. Nhưng vì là lỗi của mình nên tớ không khóc, chỉ nằm một chỗ thầm kêu ca. Về nhà, thấy người tớ nóng ran, mẹ lo lắng vô cùng. Trong khi bố vội chạy đi mua thuốc thì mẹ nấu cháo tía tô cho tớ ăn để mau hạ sốt. Rồi tối hôm đó, mẹ nằm cạnh tớ. Lúc tớ sốt, mẹ lấy khăn chườm; lúc tớ lạnh, mẹ liền ôm vào lòng. Cả đêm, tớ cứ rúc vào người mẹ và được mẹ truyền hơi ấm. Có lẽ, chính mùi hương từ cơ thể mẹ đã giúp tớ mau khỏi ốm hơn.

Trước đó, cứ mỗi lần mẹ đi dạy về, tớ lại chạy ra hít hà mùi phấn trang điểm của mẹ. Vốn là cô giáo mầm non nên mỗi lần lên lớp, mẹ luôn tô điểm khuôn mặt một chút cho tươi tắn. Tớ không biết mẹ dùng loại phấn gì nhưng thấy nó thơm thơm một cách kỳ lạ. Thỉnh thoảng, tớ vẫn trộm thoa vào tay để khoe với tụi bạn cùng xóm. Nói thật, mùi thơm đó khiến tớ cảm thấy hãnh diện vô cùng.

Ở mẹ còn có một mùi đặc biệt nữa, đó là mùi bùn đất. Mỗi khi mẹ đi làm ruộng về, dù đã rửa chân tay sạch sẽ nhưng tớ vẫn ngửi thấy mùi ấy. Là con gái út nên tớ được giao nhiệm vụ ở nhà nấu cơm, còn mẹ và các chị đi làm đồng. Mỗi khi thấy mẹ về, tớ lại chạy tót ra cổng đón và tất nhiên không quên rúc đầu vào người mẹ. Mẹ bảo, có lẽ tớ không được ngủ với mẹ từ khi hai tuổi (lúc ấy, em trai tớ chào đời) nên tớ luôn thèm mùi mẹ đến thế.

Năm nay học THCS, tớ thi đỗ trường trọng điểm xa nhà nên phải ở nhà bác họ trên huyện để tiện đi học. Mặc dù cuối tuần nào cũng phải cong mông đạp xe gần 10 cây số để về nhà nhưng tớ vẫn rất thích. Bởi tớ biết, khi đó, tớ sẽ được ngửi mùi của mẹ - mùi hương luôn bên tớ trong mỗi giấc ngủ, những lúc buồn và cả những khi nhớ thương...

TRẦN NGUYỄN NGỌC KHUÊ

(Xóm 2, Hợp Thành, Yên Thành, Nghệ An)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Mùi của mẹ tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.