ƯỚC MƠ TUỔI HỒNG
Có những chiều mưa rơi đầy sân vắng
Chúng ta ngồi nghe gió chạm hàng cây
Bạn lặng lẽ chia tôi từng trang vở
Ước mơ xanh theo mắt biếc dâng đầy
Bạn nói nhỏ mai này làm bác sĩ
Chữa cho đời bớt những nỗi đau riêng
Tôi mỉm cười mơ mình làm nhà giáo
Gieo chữ vườn ươm dưới mỗi mái trường.
Có đứa bảo sẽ bay qua biển rộng
Chạm chân vào những bến cảng xa xôi
Có đứa muốn viết thành bao trang sách
Kể cho đời nghe chuyện của chúng tôi
Ước mơ nhỏ như mầm cây mới nhú
Nằm trong tim run rẩy giữa tuổi hồng
Dẫu mai này mỗi người đi mỗi ngả
Tình bạn đẹp như nắng sớm mênh mông
Rồi sân trường lại đón bầy trò nhỏ
Gió thời gian khép nhẹ giấc mơ hồng
Nhưng tôi biết giữa muôn trùng năm tháng
Từ phương trời ta vẫn gọi tên nhau
PHAN NGỌC BẢO CHÂU
(Lớp 8/1, trường THCS Huỳnh Thúc Kháng, xã Thăng Bình, TP. Đà Nẵng)

NIỀM VUI HỌC TRÒ
Khăn quàng bay trước gió,
Tiếng cười rộn hàng cây
Tán bàng chao cánh nhỏ
Mùa hè vừa qua đây.
Trang vở còn thơm mực,
Chữ viết nghiêng làm duyên
Bạn cười bên ô cửa,
Mắt long lanh rất hiền.
Tuổi thơ như tia nắng,
Náo nức ngày tựu trường,
Cả khoảng trời mơ ước
Thắp lên màu yêu thương
KIỀU TRÂM KHANH
(Lớp 7A3, trường THCS Thành Công, phường Giảng Võ, TP. Hà Nội)









