Thơ: Lời con muốn nói

Chu Hải
Những vần thơ xuất phát từ cảm xúc chân thành tạo lên bài thơ hay viết về mẹ, thể hiện tình cảm của những người con dành cho người mẹ hiền dấu yêu.

Lời con muốn nói

Con yêu những ánh sao đêm
Như ngàn nến thắp trên thềm trời trong.
À ơi này ngọn gió đông
Rủ nhau lấp ló cửa phòng đợi ai
Và chuyện cổ tích thật dài
Hằng đêm mẹ kể trong bài hát ru…

Mẹ ươm mầm những ước mơ
Mẹ cho con cả vần thơ bầu trời
Hương hoa thơm ngát gọi mời
Ướp vào lời mẹ từng lời ngọt thơm

Bên khung cửa nhỏ êm đềm
Con tung cánh tự khoảng sân trước nhà
Năm trôi qua, tháng trôi qua
Bóng mẹ ấm áp hòa vào với đêm…

Này con gió nhớ rất hiền
Mẹ như bóng nắng bên hiên ráng chiều
Mẹ ơi bao thứ con yêu
Đều từ lời mẹ ru nhiều đấy thôi!

                                           HM

Lấp lánh màn đêm

Bạn nói màn đêm âm u
Bóng đêm thật là đáng sợ
Nhưng mình muốn bạn xem này
Tấm thảm nhung đêm tuyệt đẹp.

Mặt trời xuống rồi trăng lên
Đỉnh xa lấp lánh dát bạc
Ngàn sao lung linh ló rạng
Đón bầy đom đóm thiên thần.

Điệu nhạc anh Dế vừa ngân
Chị Hằng vỗ tay bắt nhịp
Giọt sương long lanh như ngọc
Ghé thăm nhà cô sen hồng.

Nghiêm trang đến như rừng thông
Còn say sưa cùng với gió
Đêm diệu kỳ như vậy đó
Hỏi bạn giờ còn sợ không?

                                                                                                           Nguyễn Huyền My 

                                                                          (Lớp 12T1, trường THPT Thăng Long, Hà Nội)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Thơ: Lời con muốn nói tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.