Bài học của cụ bà qua việc nộp phế liệu

Chu Hải
Trước khi nghỉ hè, nhà trường yêu cầu các lớp làm kế hoạch nhỏ bằng cách thu gom kim loại phế liệu. Mọi người háo hức về nhà nhờ bố mẹ tìm các vật dụng đã hỏng trong nhà để mang đến trường nộp.

Tolia vừa đi vừa kéo chiếc giường xếp bằng sắt đã hỏng thì gặp Masha đang đẩy một cái mỏ neo cũ đã gỉ. Tolia nói:

- Cái giường của tớ cân nặng hơn nhiều cái mỏ neo dở hơi của cậu. Vì vậy, tớ thu thập, đóng góp được nhiều hơn cậu.

Masha trả lời:

- Chưa biết được thế nào. Mỏ neo của tớ đặc, còn giường của cậu rỗng.

Tolia dừng lại, nhìn sang bạn tỏ vẻ không hiểu:

- Thế nghĩa là sao?

- Rất đơn giản: Mỏ neo của tớ rắn chắc, còn giường của cậu thì không.

- Vớ vẩn! - Tolia phản đối - Chẳng lẽ nó rỗng giống một quả bóng à?

- Nó không phải là một quả bóng - Masha đáp - Nhưng nó vẫn rỗng. Những thanh sắt kia rỗng ruột. Còn mỏ neo bên trong đặc hoàn toàn. Thế đấy!

- Cái mỏ neo bé tẹo! - Tolia nói.

- Bé nhưng cân nặng. Còn cái giường to xác nhưng nhẹ tênh! - Masha tỏ ra cũng không vừa.

- Cái giường là cái giường hoàn chỉnh, cái mỏ neo chỉ là một phần của chiếc tàu thủy hỏng! - Tolia lý luận.

- Tớ không quan tâm. Tớ chỉ cần biết cân nặng hơn là hoàn thành kế hoạch nhỏ tốt hơn thôi - Masha nói rồi mím môi đẩy chiếc mỏ neo.

- Nhưng đã cân đâu. Chắc chắn cái giường to gấp 3 lần cái mỏ neo thì sẽ nặng gấp 3, nghĩa là tớ hoàn thành nhiệm vụ gấp 3 lần cậu - Tolia vừa kéo lê chiếc giường vừa cười đắc thắng.

Ảnh minh họa.

Hai đứa cứ đang vừa đi vừa cãi nhau thì có một bà cụ đi ngang qua. Bà thấy như vậy và hỏi:

- Các cháu mang đồ đi đâu đấy?

- Bọn cháu tới trường nộp phế liệu ạ - Masha nhanh nhẩu.

- Sao các cháu không đặt cái mỏ neo lên trên giường rồi cùng nhau kéo đến trường nhỉ?

Tolia liền phản đối:

- Nhưng cái giường là phế liệu của cháu ạ.

Masha tiếp lời:

- Còn cái mỏ neo là phế liệu của cháu mà.

- Ồ, bà nghĩ phế liệu thì chẳng phải của riêng ai. Thu gom để sự dụng chung các cháu ạ.

Cả Tolia và Masha tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng khi hiểu ra thì ngay lập tức làm theo lời bà cụ và không cãi nhau nữa.

HIỀN NGA (dịch)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Bài học của cụ bà qua việc nộp phế liệu tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Chuyện nàng Lòa

Xưa kia, ở một bản người Mèo có một nhà khá giả, nhà ấy sinh được hai anh em. Người anh ...

Bài Sáng Tác khác

Bay lên diều giấy

Mùa Hè lại về. Bầu trời phía trên cánh đồng đã gặt tràn ngập sắc màu của những cánh diều lộng lẫy.

Cho ban mai thoảng một chút buồn

Hôm nay, hộp kẹo trên bàn tôi lại hết mất rồi. Tôi không biết nữa. Mọi thứ của bây giờ có vẻ tệ đi… một chút. Có rất nhiều điều đã qua, có những lời nói, hay kể cả con người khiến tôi mệt mỏi. Và tôi chọn chạy biến về nhà, sau khi đã đôi co lắm thứ đến phát ngán.

Vua ngan xóm hồ tranh hùng với gà trống

Mùa hè đang vẫy gọi bạn và tôi với biết bao nhiêu trải nghiệm thú vị. Mời bạn cùng đến với những câu chuyện rất hay được các nhà văn, nhà thơ gửi đến tặng “Khu vườn xinh” của chúng mình nhé!

Ý tưởng khởi nghiệp

Buổi học cuối cùng của năm học cũ, tiếng ve râm ran ngoài sân trường dội cùng cái nắng như nung vào phòng học. Hương khấp khởi mừng thầm. Khi tiếng ve đầu tiên xuất hiện, trong đầu nó đã nung nấu một ý tưởng khởi nghiệp.

Những thanh âm của hạnh phúc

Khi ta buồn, ta tìm tới giai điệu. Khi ta nản chí hay mệt mỏi, kiệt quệ, thậm chí là gục ngã, giai điệu có thể trở thành liều thuốc cho chúng ta. Những bài hát, những nốt nhạc, những lời ca… chúng đều có thể chữa lành một phần nhỏ, hoặc có thể là cả vết sẹo vô cùng to lớn.