Câu chuyện bà chưa kể

Cún Bông chăm học
“Vậy là đã hết câu chuyện rồi! Bà cháu ta đi ngủ thôi!”. Hừ! Cứ nghe câu nói này của bà là tôi buồn hết cả mình.

Tôi chẳng muốn ngủ vào lúc đang còn háo hức nghe kể chuyện như thế này! Tôi là Mẫm (mọi người gọi vậy vì tôi béo í mà)- một chú ốc nhỏ được bà kể chuyện mỗi tối: nào là chúng tôi - họ nhà ốc – luôn được che chở bởi một “mái nhà di động” an toàn và ấm áp, nhưng mà chúng tôi lại cũng luôn có một mối đe dọa rất lớn vì chúng tôi là thứ đồ ăn cho các loài lớn hơn... Tôi luôn luôn có ý thức là mình phải nấp thật kĩ dưới vũng bùn, trốn thật kĩ trong khe đá... để ẩn mình đi, khỏi bị bắt làm thịt.

Nhưng rồi, tôi cũng bị bắt... Tôi biết cái vỏ ngoài nặng trịch của tôi là thứ bảo vệ tôi, nhưng giờ đây, nó đã cản trở tôi rất nhiều. Tôi từng thấy có chú cua bị người ta bắt nhưng đã dùng càng để kẹp vào người đó rồi thoát ra. Tôi ước gì tôi có sức tự vệ được bằng một nửa của chú cua ấy… Khi bị bắt, tôi và hàng chục, có khi đến hàng trăm chú ốc khác hoang mang tột độ, cái vỏ chạm vào nhau va “lạch cạch” rất vui tai, nhưng lúc đó thì chẳng còn tâm trạng để mà vui nữa! Tôi nghĩ lại đến câu chuyện của bà, về cái thứ nước cay xè ấy, về cái “hũ” đựng nước tới 100 độ C... Tôi bất thần, nằm co ro trong trong vỏ, ước ao: Tôi ước họ nhà ốc chúng tôi không có gì đặc biệt để cuộc sống cứ trôi qua yên bình trong cái vỏ, và... “Xoẹt” chúng tôi bị xúc lên bởi người ngồi ở cái nơi gọi là cái chợ, ồn ào, náo nhiệt ấy. Tôi chờ đợi trong khốn khổ, chờ đến lúc mình thành một món ăn, hu hu...

Khi một lần nữa bị xúc lên, tôi hoảng vía. Một cái túi ni lông bọc chúng tôi lại, và lại một lần nữa, tiếng vỏ va vào nhau lạch cạch. Tôi nức nở, tôi nhớ bà, tôi chưa muốn bị biến thành thức ăn…

Và rồi... “Ùmmmmm!” - Tôi hẫng người rơi ào vào nước mát. Cả một hồ nước, hoa hồng chạy dài và một cây đa to um tùm phủ kín một góc ao. Và cùng lúc đó, tôi nghe thấy giọng của một cụ ốc lớn tuổi rồi hàng trăm con ốc khác hét lên:

- PHÓNG SINHHH!!

- PHÓNG SINHHH!!

- PHÓNG SINHHH!!

Phóng sinh? Phóng sinh là gì?” - Tôi thốt lên nhưng quá ồn khiến tôi không tài nào nghe được câu trả lời. Thật kì lạ, tôi đã thoát nạn!

Sao bà không kể cho tôi câu chuyện “phóng sinh” kì lạ này nhỉ? Chẳng có lẽ bà lại không biết? Tôi vẫn chưa gặp lại bà để hỏi bà điều đó, nhưng tôi có cuộc sống mới, ở một cái hồ mới với những người bạn mới.

Tôi đã được phóng sinh vào đúng lúc tôi thấy mình chuẩn bị lìa đời. Tôi chỉ kịp nhìn thấy: Một cô bé và một bà mẹ!

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm Cún bông chăm học. Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm Cún bông chăm học. Nếu bạn quan tâm, có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Câu chuyện bà chưa kể tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Kỳ án đêm ba mươi

“Đêm Ba mươi nhà ai có mèo… phải nhốt”. Còn lý do tại sao lại thế thì xin mời bạn đọc ...

Bồ công anh bé nhỏ

Bên góc phố nọ, có hai vườn bồ công anh đang nở rộ. Tôi vừa thích thú, vừa ngạc nhiên ...

Hàng rào của Earl

Kayla Martinez nắm chặt tiền trong tay. Lần đầu tiên nhận được tiền công từ việc trông trẻ ...

Bài Sáng Tác khác

Báu vật của mùa Xuân

Bé Bi vừa thi xong học kỳ I thì được bố mẹ cho về quê chơi Tết với ông bà. Nhà ông bà ở xa, trời thì lạnh, nhưng lòng Bi thấy háo hức lạ thường.

Nhật ký Tết nhiều niềm vui

Tớ hơi dỗi nhẹ khi bố mẹ “hủy kèo” đi du lịch vào phút thứ 89 để về quê đón Tết cùng ông bà. Nhưng khi nghe bố mẹ nói: “Gia đình mình còn nhiều thời gian khác để đi du lịch. Niềm vui ngày Tết của ông bà là chỉ mong có con cháu quây quần bên cạnh” thì tớ thấy đầu óc tỉnh như sáo và phấn chấn vô cùng luôn. Quả thật, chọn đón Tết trọn vẹn cùng ông bà, tớ đã có những ngày thật vui và ý nghĩa!

Tết đầm ấm yêu thương

Qua lăng kính hồn nhiên và đầy sáng tạo của các bạn học sinh, khung cảnh ngày Tết truyền thống của dân tộc hiện lên thật đầm ấm và tươi vui. Mời các bạn cùng ngắm những tác phẩm hội họa, nơi các bạn nhỏ gửi gắm tình yêu gia đình và niềm háo hức đón chờ một cái Tết thật ấm áp bên người thân yêu nhé!

Tết này nên khác Tết xưa

Vậy để yêu và bảo vệ môi trường đúng cách thì chúng mình cần làm gì nhỉ? Siêu dễ luôn, hãy gửi tới vũ trụ thông điệp bảo vệ môi trường bằng cách vẽ những bức tranh “biết nói” và đẹp mê li để mọi người cùng hưởng ứng nhé bạn.

Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy!

Sau mấy đợt rét cắt da cắt thịt, từng chùm lá vàng úa đều lần lượt rời cành. Trong khu vườn, những thân cây khẳng khiu gầy guộc dường như càng trở nên quắt lại vì rét lạnh.

Cử chỉ đẹp nhất trên đời

Đây là một câu chuyện rất có ích để chúng ta cùng chia sẻ. Bởi lẽ, những năm tháng đang chuẩn bị “trở thành một ai đó” thường có nhiều bất ngờ, thậm chí cả những “biến cố” xảy đến với tuổi ẩm ương của chúng mình đấy, bạn ạ!