Bí mật của màu tím

Cún Bông
Bạn mến thân ơi, chúng mình cùng đến với một truyện ngắn thật dễ thương của cây bút Đinh Bùi Lâm Phương (lớp 8A, trường THCS Nguyễn Tri Phương, Q. Ba Đình, Hà Nội nhé!

Yue là một cô bé sống ở thế giới cầu vồng. Đây là nơi của các vị thần màu sắc cai quản.

Thế giới cầu vồng luôn rực rỡ sắc màu của những loài hoa khác nhau. Hoa hồng màu đỏ sẫm. Hoa sim lại tím ngọt ngào. Cẩm tú cầu thì lại chọn màu xanh biển mộng mơ. Cây bồ công anh ngang ngược lúc thì khoác váy vàng, lúc lại diện áo trắng. Nhưng cũng có loài hoa bẽn lẽn chọn màu áo xanh lá cây nhẹ nhàng như cây cỏ sữa Viridis.

Yue yêu hoa lắm. Vì vậy, Yue trồng một vườn hoa nho nhỏ sau nhà, nơi các cô nàng hoa sành điệu chọn cho mình những màu áo lộng lẫy nhất. Yue yêu từng cây mồng tơi, cây mướp, cây hoa bồ công anh... Cô thường chăm chút cẩn thận cho các loài cây. Chúng vì biết ơn cô nên gắng tỏa hương và khoe sắc lộng lẫy làm đẹp cho khu vườn nhỏ của Yue.

Một hôm nọ, các vị thần màu sắc mở tiệc ăn mừng vì họ đã cùng nhau tạo nên một thế giới hạnh phúc. Thần Màu Tím uống rượu say lỡ làm rơi viên ngọc tím để ban phát màu cho thế gian. Viên ngọc vỡ tan. Thứ màu tím mơ mộng trên khắp thế gian biến mất. Hoa sim tím biến thành màu đỏ, oải hương thành màu trắng, tulip tím biến thành màu xanh… Thần Màu Tím thì chẳng biết gì. Và Thần đang ngủ. Mà giấc ngủ của một vị thần bằng hàng nghìn năm ở thế giới này.

Yue tỉnh dậy vào buổi sớm mai. Cô ngạc nhiên khi xung quanh mình đã không còn màu tím. Bông hoa sim mất màu tím dịu dàng đang ủ rũ, tulip tím luôn mộng mơ giờ hóa âu sầu… Yue thấy vậy thì lo buồn lắm. Cô quyết đi tìm màu tím cho những bông hoa của mình và màu tím cho thế gian. Cô bé mải miết đi và luôn miệng gọi:

Tím ơi tím à

Tím trốn ở đâu

Tím ở trong nhà

Tím ra khỏi cửa

Tím nhập vào hoa

Tím sa vào lá

Tím về với tớ

Dường như các vị thần còn thương Yue. Cuối cùng cô cũng phát hiện ra một trái mùng tơi tím lịm. Tím lịm như sự chờ mong mỏi mòn của Yue. Trái mùng tơi nằm ẩn dưới một chiếc lá xanh um và dày như một mái nhà rộng lớn. Trái mùng tơi đang run rẩy khi màu tím biến mất trong khu vườn. Yue nâng niu trái mùng tơi trên đôi tay mình và nghe trái mùng tơi thì thầm: “Thần Tím đánh vỡ viên ngọc màu rồi. Thứ màu ấy đã ngấm cả vào tôi. Giờ đây, chỉ mình tôi là còn có màu tím”.

Yue thông minh nói ngay: “Tớ sẽ gieo cậu thành cây. Cây mùng tơi nảy mầm từ cậu sẽ cho quả tím”.

- Chúng ta cần có hàng triệu quả mới có thể đủ cứu màu tím cho cả thế gian, Yue ạ. – Trái mùng tơi nói.

- A! Tớ có cách…

Vậy là Yue gieo hạt mùng tơi – hạt hi vọng cứu rỗi màu tím cho thế giới vào nơi đất ẩm có nhiều ánh nắng. Cô chăm sóc hạt mầm, rồi cây non cẩn thận, vun vén cho nó mỗi ngày để cây lớn thật nhanh, thật khỏe. Cô luôn tràn đầy hi vọng rằng cây mùng tơi sẽ sớm kết quả mọng. Vậy mà chờ đợi mãi, chờ đợi mãi cây vẫn chưa có dấu hiệu ra quả. Yue buồn phiền và lo lắng. Trong khi Thần Tím vẫn đang trong giấc ngủ say sưa của mình.

Thế rồi, ngày Tết Đoan Dương đang đến dần. Mẹ nói với Yue rằng, vào Tết Đoan Dương, khi mặt trời gần với thế giới cầu vồng nhất, Yue có thể cùng mẹ khảo cây để gửi vào cây những mong đợi của mình. Yue đồng ý ngay.

Yue mượn đường hầm Giulive du kí để hai mẹ con cùng xuyên qua, hai người biến thành nhỏ như ngón tay. Yue leo lên cây mùng tơi, ngồi thật chắc chắn trên một nhánh cây, còn mẹ đứng dưới cầm chiếc roi tre. Mẹ quật vào thân cây và nói giọng giận dữ:

Cây kia!

Yue ngồi trên cây, giả vờ nói giọng run rẩy:

- Dạ, tôi đây ạ.

- Sắp tới cây có ra quả không?

- Có ạ.

- Cây ra ít hay nhiều quả?

- Tôi sẽ ra thật nhiều, thật nhiều ạ. Ra hàng triệu triệu quả ạ.

- Quả thế nào?

- Quả tím lịm, đủ để mang màu tím quay lại thế gian.

Khảo cây xong, mẹ khẽ khàng nói:

- Vậy được rồi. Cảm ơn cây nhé!

Hai mẹ con quay lại đường hầm, trở lại cuộc sống thường ngày. Yue vẫn không quên mỗi ngày chăm sóc cây. Và chẳng bao lâu sau, cây mùng tơi đến kì ra trái. Những quả mùng tơi mọng, căng, tím lịm. Yue vui sướng hét lên. Cô hái một trái mùng tơi rồi bóp nhẹ. Dòng nước tím sẫm chảy xuống. Giọt tím rơi vào bông hoa sim. Hoa sim như bừng tỉnh, màu tím kiêu sa quay trở lại. Thế rồi Yue thu hoạch tất cả những trái tím trên cây làm thành một dòng suối tím. Số nước nhiều đến mức Yue có thể quét màu tím khắp nhân gian. Sự sống như trở lại với thế giới cầu vồng.

Khi Thần Màu Tím tỉnh dậy, ông chẳng nhận ra sự khác biệt nào. Chỉ có điều, sức mạnh điều chỉnh màu tím của ông chẳng còn nữa. Màu tím đã quay trở lại nhân gian bằng một con đường huyền bí mà chỉ có Yue và mẹ cô bé biết thôi.

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm Cún bông chăm học. Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm Cún bông chăm học. Nếu bạn quan tâm, có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Bí mật của màu tím tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.