Bình cùng nồi mì

Cười Vui
Tuần này, bà mời nhà Bình về làng.

Mà Bình thì vì lười đành ngồi nhà vì còn nhiều bài cần làm. Bình buồn rầu, bần thần nhìn trời, nhìn người ngoài đường.

Rồi Bình vào nhà làm nồi mì vì cồn cào. Bình vào phòng nằm chờ mì nhừ, liền khò khò.

- Bình về à, vào nhà nè.

- Bà cười hiền hòa nhìn Bình từ ngoài đường.

Vào nhà, ngoài bà còn dì Mười ngồi nhìn Bình cười khì khì. Rồi dì cùng Bình lùa gà tìm mồi ngoài đồng, lùa kèm đàn bò vàng nhà bà.

Bình nằm nhìn trời, người toàn là mùi bùn, mùi gà, mùi đàn bò và ... mùi gì kì kì.

- Trời, nồi mì tèo rồi.

Bình bàng hoàng rời giường ào vào nhìn nồi mì, giờ mì nào còn màu bình thường. Bình vừa cồn cào, vừa buồn. Đành cầm nồi vào chùi chờ chiều nhà mình về.

 

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm Cười vui, số 2 năm 2024; phát hành vào ngày 12/1/2024, mời các bạn độc giả mua báo đón đọc nhé!

Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm Cười Vui. Nếu bạn quan tâm có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Bình cùng nồi mì tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.