Khu vườn Tuổi hồng xin gửi tặng các bạn cả một “khung trời đầy lưu luyến” qua những vần thơ của tác giả Bảo Chân để lưu lại những ngày chúng mình biết “nhớ về nhau” bạn nhé!

TIẾNG GỌI MÙA HÈ
Hạ ùa đến trong tiếng ve hối hả
Trên nhành cây phượng châm lửa lên rồi
Hội con gái mỉm cười nghiêng vòm nắng
Đôi tay mềm đón từng suối hoa rơi
Dưới tán bàng cũng xôn xao gió hát
Vẽ màu xanh mươn mướt dưới trời mây
Một cánh chuồn ngủ mơ bên khung cửa
Nghe thấy gì… mà ngơ ngác vụt bay?
Tùng… tùng… tùng… bỗng ngân trong thinh vắng
Bặt tiếng ve, tuổi thơ vụt qua rồi
Mắt con gái ướt nhòe trong tiếng nấc
Lũ ngốc dỗ dành: “Nào, nín đi thôi!…”
Mỗi hè qua vẫn biêng biếc màu trời
Dòng lưu bút còn chưa phai nét mực
Lớp học thân thương vẫn nguyên ký ức
Chẳng ai ngờ đã chạm phút… chia tay.
Mùa hè ơi!… chầm chậm hãy qua đây
Xin cánh phượng… hãy bớt đi màu lửa
Cả tiếng ve… thôi đừng ngân vang nữa
Phút giây này… yên lặng nhớ về nhau.
BUỔI HỌC CUỐI CÙNG
Một tiếng ve vừa thắp lửa trên cành
Gió choàng tỉnh – gieo nỗi buồn xuống cỏ
Đóa phượng chớp mi, thổi bùng màu nhớ
Buổi học cuối cùng, rớt giữa thinh không.
Mải nghĩ gì, cây Bàng đứng trầm ngâm
Ai nói cùng ai, lời thương nho nhỏ
Kỷ niệm hôm qua, đã thành rêu phủ
Mai xa rồi! - Ai nào biết ngày sau?
Góc lớp lặng thinh, ánh mắt tìm nhau
Cánh cửa buồn thiu, khép hờ đợi nắng
Bàn học vẫn đây, chỗ ngồi còn ấm
Mai xa rồi, bạn cũ… sẽ về đâu?
Em biết bạn cười, mà đáy mắt sâu
Thăm thẳm buồn, chẳng gọi tên được nữa
Khẽ chạm vai, cứ vô tình như thể
Nhớ chưa đầy, nên nhớ vẫn mong manh!
Trang vở cuối cùng, mộng ước hồn nhiên
Đặt dấu chấm, tất cả thành kỷ niệm
Nét phấn run run, ai vừa bịn rịn
Viết vội dòng: “Chào nhé - những ngày xanh”!











