Người giữ phép màu cho những ước mơ

Lan Chi
Trường tôi có một góc rất đặc biệt mà học sinh thường gọi vui là “góc lãng quên”. Đó là chiếc bảng tin bằng gỗ nằm khuất sau dãy hành lang của khối lớp 5, nơi có những thông báo đã cũ hoặc những bài báo tường đã sờn mép.

Nhưng với tôi, đó là nơi chứa đựng những phép màu thầm lặng của bác Ba - bác lao công đã gắn bó với trường hơn hai mươi năm.

Bác Ba có dáng người gầy, nước da sạm nắng và đôi bàn tay thô ráp lúc nào cũng cầm chiếc chổi tre. Mọi người chỉ thấy bác quét lá, dọn sân, nhưng ít ai biết bác chính là “biên tập viên” tận tụy nhất của chiếc bảng tin ấy.

Có lần, tôi vô tình đi ngang qua và thấy bác đang tỉ mẩn dùng hồ dán lại một góc bài thơ của một bạn lớp 3 bị gió thổi rách. Bác vuốt ve trang giấy nhẹ nhàng như nâng niu một báu vật. Thấy tôi nhìn, bác cười hiền hậu, khoe hàm răng ám màu khói thuốc:

- Mấy đứa nhỏ viết hay quá cháu ạ, để rách thế này thì phí lắm!

Hóa ra, suốt bao nhiêu năm qua, bác Ba không chỉ dọn rác, bác còn “dọn” cả những nỗi buồn cho chúng tôi. Khi thấy một bạn nhỏ khóc nấc vì mất chiếc bút máy, bác bí mật dán một mẩu tin lên bảng: “Có một chiếc bút mực tím đang đợi chủ nhân ở phòng bác bảo vệ”. Khi đội bóng đá của trường thua trận, sáng hôm sau trên bảng tin sẽ xuất hiện một dòng chữ phấn trắng nắn nót: “Thắng bại là chuyện thường, nỗ lực mới là chiến thắng”.

Tôi nhận ra, mái trường yêu dấu không chỉ được xây dựng bằng những bài giảng của thầy cô, mà còn được vun đắp bởi sự tử tế thầm lặng của những người như bác Ba. Bác không đứng trên bục giảng, nhưng bác dạy chúng tôi bài học về sự tận tụy và lòng trắc ẩn.

Vào ngày bế giảng năm học, trong khi các bạn mải mê ký tên lên áo nhau, tôi đã chạy đến góc bảng tin, dán lên đó một bức tranh nhỏ mình tự vẽ: Hình ảnh một chiếc chổi tre dựa vào gốc cây bàng cạnh bảng tin và một trái tim đỏ thắm. Tôi muốn nói rằng: “Cảm ơn bác đã nuôi dưỡng tâm hồn con bằng những điều giản dị nhất”.

Dẫu mai này có đi xa, hình ảnh bác lao công già lặng lẽ bên chiếc bảng tin cũ sẽ mãi là một mảnh ghép rực rỡ trong miền ký ức về mái trường tôi yêu.

Nguyễn Ngọc Lan Chi

(Lớp 5A2, trường TH Phan Đình Phùng, xã Kim Long, TP Hồ Chí Minh)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Người giữ phép màu cho những ước mơ tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Chuyến thiên di đầu đời

Buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào hang, Én nhỏ vẫn còn đang lim dim ngủ, chợt nghe thấy những tiếng đập cánh xào xạc, những tiếng gọi nhau í ới.

Thước phim ngắn lúc cuối giờ

Thỉnh thoảng, giữa những ngày đi học bình thường, giữa những trưa hè nóng nực, hay thậm chí giữa những tiết học khô khan đến mức chỉ muốn gục xuống mặt bàn, lại có những khoảnh khắc mà chỉ khi thời gian trôi qua, ta mới nhận ra ý nghĩa của chúng.

“Vui cùng sách – sáng tạo cùng STEM” tại Trường Tiểu học Thạch Long

Hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026, đồng thời chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2026), vừa qua, Trường Tiểu học Thạch Long (xã Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh) đã tổ chức Ngày hội “Vui cùng sách – Sáng tạo cùng STEM” với nhiều hoạt động ý nghĩa, thu hút đông đảo cán bộ, giáo viên và học sinh tham gia.