Đôi mắt - Ô cửa của tâm hồn

Cún bông chăm học
Bạn đã bao giờ nhìn thật lâu vào đôi mắt của mẹ chưa?

Nếu chưa từng làm điều ấy, hôm nay, bạn hãy nắm tay mẹ và nói: “Mẹ ơi, mẹ ngồi xuống đây để con nhìn thật kỹ đôi mắt của mẹ nhé!” - Thế nào rồi một điều kỳ diệu cũng sẽ hiện ra. Sau ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng và lấp lánh niềm vui của mẹ, bạn nhận thấy hình ảnh của mình được phản chiếu trọn vẹn trong mắt mẹ.

Là vậy đấy! Ánh mắt mẹ rộng lớn như khoảng trời bao la. Dù bạn đi đâu, ở bất kể nơi nào, ánh mắt mẹ cũng sẽ luôn dõi theo dấu chân bạn. Dù bạn có vấp ngã, dù bạn thành công hay bạn còn mắc lỗi, ánh mắt mẹ sẽ vẫn luôn ở đó, nghiêm khắc và bao dung, ôm lấy bạn bằng tất cả sự ấm áp của trái tim mình.

Bạn đã bao giờ nhìn thật lâu vào đôi mắt của cô bạn thân hay cậu bạn cùng bàn chưa? – Bạn cũng sẽ nhận thấy bóng dáng mình ở đó. Nơi có một khoảng trời trong veo, lấp lánh biết bao kỷ niệm của tình bạn.

Bạn đã bao giờ ngắm thật lâu một chiếc lá, một bông hoa, một cánh chuồn chuồn đang chấp chới ngoài khu vườn xanh ngắt? Bạn đã bao giờ dõi theo mãi hình ảnh cô chú lao công, cô bán rau hay một em nhỏ bán vé số ven đường?

Cuộc sống hiện ra với rất nhiều những điều giản dị nhưng đẹp đẽ vô ngần. Và nếu có một đôi mắt sáng khỏe, đó chính là quà tặng tuyệt diệu nhất, là ô cửa mở ra để bạn được ngắm nhìn, để bạn ôm trọn cuộc sống này!

Hãy giữ gìn đôi mắt - ô cửa tâm hồn bạn luôn đẹp và trong, bạn nhé!

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm Cún bông chăm học. Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm Cún bông chăm học. Nếu bạn quan tâm, có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Đôi mắt - Ô cửa của tâm hồn tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.