Đượm tình người trên chuyến xe cuối năm về quê ăn Tết

Nguyễn Hà
Hôm nay may mắn được đi lên một trong những chuyến xe bus cuối cùng của năm cũ, chuyến xe đưa những người tha hương và sinh viên xa nhà từ thành phố về thôn quê.

13 giờ trưa, dưới cái nắng chói chang mặc dù không khí lạnh ùa về những ngày đầu xuân, tôi cùng một số cô bác và một vài đứa trẻ đứng đợi xe. Họ đùm đề với những rau, quả, thịt.. Và những thùng lớn được dán kĩ địa chỉ. Họ bàn tán về công việc chợ búa, rồi nhà cửa ở quê. Thật nhộn nhịp. Đâu đó, ở góc cột đường, một thanh niên đứng đeo tai phone nghe nhạc, lướt Facebook.

Bất chợt có người nhấc đồ lên làm ngã cái balo tôi tựa vào từ sớm đến giờ, báo hiệu rằng chiếc xe số 4 đã tới. Mọi người ai nấy ôm hết đồ đạc lên xe, chú phụ xe nhanh chóng đưa từng người vào, tìm chỗ ngồi ổn định. Chiếc xe khá đông, tôi bước lên một cách khó khăn với cái balo nặng chưa kịp mang hẳn và một túi đồ bự.

Từ phía đầu xe, ba người phụ nữ ngoắt tay gọi tôi lại, không ai bảo ai, mỗi người tự nhích ra một chút rồi chỉ tôi ngồi vào. Tôi nặng nề ôm cái túi, chợt xe phanh lại, tôi ngã vào ghế của một cặp anh chị đang ngủ, được hai người đỡ dậy, tôi tiếp tục đi tới phía những người phụ nữ lúc nãy. Nhưng chưa kịp tới, người phụ xe đã chỉ cho tôi một chỗ ngồi thoải mái, không chen lấn, và có thể để túi đồ ngay dưới chân. Tôi cảm ơn họ rồi yên vị ở chỗ của mình.

Ngồi bên ô cửa sổ, những tia nắng ấm áp chiếu vào, thoang thoảng chút gió lạnh, cảm giác thật tuyệt. Bỗng có tiếng xì xào, người phụ nữ phía đằng sau gọi to:"cô bé lúc nãy ngã đánh rơi bịch hạt dẻ này!!!" Tôi lò mò đứng dậy chạy xuống phía đấy, lật đật cảm ơn các cô, rồi đi về chỗ của mình. Người phụ nữ lúc nãy nhường ghế cho tôi bảo

Cháu mang quà về cho mẹ đấy à?

Chưa kịp trả lời thì người kế bên đã nói thêm: "Con gái vậy đó, di học xa về mấy cũng mua quà cho mẹ nó!"

Tôi cười bảo: "Dạ, cái này con mua cho em gái. Còn áo thì mua cho mẹ..."

Cô bật cười: "Vậy à, cháu ngoan thật đấy! Haha..."

 Sau đó họ lại nói rôm rả với nhau, như những người thân vậy. Tôi nghe cô kia bảo: "Chị dân Tam Kỳ, sao ra Đà Nẵng làm gì cho cực vậy?"

Cô trả lời: "Các cụ tôi, sống ở đấy, rồi làm ăn ở đấy, mất cũng ở đấy. Rồi các ông các bà cũng vậy. Nên tôi cũng đành lòng nào mà bỏ đi xa xứ làm ăn đâu. Nhưng có khách quen rồi, bạn hàng ngoài này rồi, nên ra đây. Rồi tết lại về với con cháu...".Gió quyện với nắng làm tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

15 giờ, ông bác ngồi cạnh đánh thức tôi dậy. Bác bảo người ta thông báo sắp đến Hà Lam rồi. Tôi cặm cụi kéo chiếc túi đồ dưới chân lên, ôm vào người. Bác bảo cũng có một đứa con gái học đại học sư phạm toán, từng thi rớt phải học cao đẳng rồi thi lại đậu đúng ngành yêu thích. Bác còn bảo là, con trai lớn bác lại theo ngành văn, giờ đang là trung sĩ làm việc trong Tam Kỳ. Bác vẫn đang cày lưng ra nuôi 2 đứa ăn học.

Tôi thấy cảm phục con người đó, hẳn bác tự hào lắm, giọng bác có lẽ đã thể hiện điều đó. Lúc tôi sắp xuống xe bác còn bảo bác tuy ở Tam Kỳ nhưng giáp Bình Nam, trong huyện tôi... Tôi bước xuống xe, bước xuống mảnh đất thân thương này, chia tay những người ở lại. Chiếc xe lại lăn bánh, họ tiếp tục chặng đường của họ, về đoàn tụ với gia đình, giống như tôi. Một chuyến xe, nơi hội tụ của những người xa lạ, à không, những người cùng quê hương Quảng Nam, cùng một mục đích là về quê gia đình sum vầy.

Thăng Bình

Ngày 25 tháng Chạp năm Đinh Dậu

Cuộc thi viết "TẾT TRONG TÔI" do Báo điện tử Thiếu niên Tiền phong tổ chức (từ 5/2 đến 25/2) là nơi để độc giả chia sẻ, gửi gắm tâm tư, nỗi niềm của mình mỗi dịp Tết đến xuân về.

Tiêu đề ghi rõ: Bài dự thi “Tết trong tôi”.

- Họ tên:

- Địa chỉ:

- Điện thoại:

- Đường link Facebook:

- Bài dự thi có thể thể hiện dưới hình thức bằng văn xuôi tối đa 1000 chữ (có ảnh minh họa).

- Bài dự thi dạng ảnh: Tối thiểu 5 -7 ảnh, có kèm chú thích.

- Bài dự thi dạng video: Tối đa 3 phút, định dạng video mp4, kèm theo tiêu đề phản ánh nội dung câu chuyện.

- Một người có thể gửi nhiều tác phẩm dự thi (chỉ được nhận giải cho 1 tác phẩm)

- Viết bằng tiếng Việt, có dấu, không viết tắt, không sử dụng teencode...

Bài dự thi gửi về địa chỉ email: cuocthi@thieunien.vn.

Xem thể lệ cuộc thi chi tiết tại đây.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Đượm tình người trên chuyến xe cuối năm về quê ăn Tết tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.