Tối muộn hôm đó, Kayla khệ nệ xách túi áo khoác đến bên hàng rào trường Tiểu học Lincoln (nước Mỹ), nơi cậu từng theo học. Cẩn thận nhìn xung quanh thấy không có ai, cậu treo sáu chiếc áo khoác lên hàng rào rồi nhanh nhẹn rời đi.
Ngày hôm sau, đi ngang qua trường Tiểu học Lincoln, Kayla hạnh phúc khi nhìn hàng rào trống trơn. Vậy là những người vô gia cư nghèo đã đến lấy áo khoác cậu treo trên bờ rào để mặc. Kayla xúc động như nhìn thấy chính mình trước đây.
Cũng nhờ những chiếc áo ấm của người đàn ông tốt bụng bí mật treo bên ngoài hàng rào, mà cậu bé Kayla và những người bạn nghèo khác trong trường đã được sưởi ấm. Cậu vẫn nhớ rất rõ cảm giác vui sướng vỡ òa khi được chạm tay vào chiếc áo khoác tím ấm áp lấy từ hàng rào năm nào.

Suốt mùa Đông năm đó, những chiếc áo khoác, chăn ấm, giày bốt liên tục xuất hiện một cách thần kì trên hàng rào trường Tiểu học Lincoln.
Gần một năm sau, khi ông Earl Hutchins – người sống một mình trong tầng hầm qua đời, Kayla và mọi người mới biết ông chính là người đã lặng lẽ treo những món đồ ấm áp lên hàng rào quanh trường.
Kayla không có cơ hội gặp để cảm ơn ông Earl. Nhưng cậu tiếp tục hành động đẹp mà trước đây ông đã từng làm. Sau đó, bạn bè của Kayla, các bậc phụ huynh và cả trường học cùng chung tay treo những món đồ tặng cho người vô gia cư lên hàng rào trường Lincoln. Giờ đây, nó được gọi bằng cái tên giản dị nhưng tràn đầy sự biết ơn: Hàng rào của Earl.











