Mùa Xuân đi gieo "hạt chữ"

Cún bông Chăm học
Mẹ tớ bảo, mùa xuân là mùa các bác nông dân chuẩn bị cho mùa gieo hạt mới.

Từ những hạt thóc bé nhỏ được ủ cho nảy mầm rồi gieo xuống ruộng, nhờ công chăm sóc qua bao ngày mưa nắng, đến mùa thu hoạch, cả cánh đồng lúa vàng sẽ dành tặng sự no ấm cho mọi nhà. Nên mỗi khi bưng bát cơm dẻo ngon chúng mình đừng quên công ơn của những hạt thóc và công ơn của bác nông dân trên những cánh đồng bạn nhé!

Còn cô giáo tớ thì lại bảo, mùa xuân là mùa để gieo những ước mơ. Chúng mình còn nhỏ, việc của chúng mình là đi gieo những “Hạt Chữ”. Khi “Hạt Chữ” nảy mầm là chúng mình sẽ có cả một khu vườn, một cánh đồng tri thức. Từ cánh đồng tri thức ấy ước mơ của chúng mình sẽ được chắp cánh bay cao.

Bạn ơi, “Hạt Chữ” từ đâu đến nhỉ? “Hạt Chữ” có trong mỗi bài học cô giáo giảng. “Hạt Chữ” có trong những trang sách diệu kỳ. Và “Hạt Chữ” có trong lời, trong tiếng mẹ yêu thương.

Tiếng Việt – còn gọi là tiếng mẹ đẻ của mình chứa đựng và cất giữ muôn vàn điều kỳ diệu. Tiếng mẹ là cội nguồn của sự sống khi mới chỉ bé xíu như giọt sương non nằm trong bụng mẹ, bạn đã được lắng nghe mỗi ngày. Tiếng mẹ là âm thanh đầu tiên kết nối chúng mình với những người thân và tiếng mẹ là ngọn nguồn sức mạnh mang tên quê hương xứ sở.

Mùa xuân về chúng mình cùng nhau đi gieo “Hạt Chữ” cùng đi tìm “Mầm Chữ” để mai này ta sẽ vững bước trên hành trình thật đẹp của cuộc đời, bạn nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Mùa Xuân đi gieo "hạt chữ" tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.