Nàng tiên trong quả thị

Nhi Đồng
Nhà cái Thóc có một cây thị ở gần cuối vườn, cái cây đã nhiều năm rồi nên cao và tán rộng lắm. Đến mùa thị kết trái, quả nào quả nấy cứ tròn căng, lớp vỏ vàng ươm mịn màng và thơm ngào ngạt một thứ hương rất đặc biệt.

Quan trọng nhất là giờ có nhà ai còn cây thị nữa đâu, ngoại trừ nhà Thóc. Bọn trẻ kháo nhau có khi ấy là cây thị bước ra từ miền cổ tích còn sót lại không chừng.

Cái Thóc kể, nó được mẹ đan cho một cái túi đựng thị bằng dây dù, nó treo túi thị ở đầu giường và mùi thơm từ đó theo nó cả vào giấc ngủ. Đêm ấy, nó mơ thấy quả thị của nó biến đâu mất, nó ngơ ngác nhìn khắp xung quanh nhưng không thấy, rồi vầng trăng bỗng mỗi lúc một sáng hơn và một nàng tiên từ đó dịu dàng bước xuống. Làn gió thổi qua khiến dải lụa áo mềm mại của nàng tiên bay nhè nhẹ trong mây đầy huyền ảo và trong gió có một cái gì rất quen thuộc như mơ như thực mà cái Thóc chưa nhận ra ngay.

À, phải rồi... Cái Thóc chợt thức giấc khi vừa đón lấy vật gì đó mà nàng tiên đưa cho. Nó tỉnh ngủ hẳn, với tay lấy quả thị trong túi và đưa lên mũi ngửi, có phải đây chính là thứ nàng tiên đã đưa cho mình? Có phải nàng tiên muốn nói điều gì với Thóc? Hay là... Hay là nàng tiên ấy đang ở bên trong quả thị này giống như câu chuyện cổ tích mẹ vẫn kể cho Thóc nghe?

Thóc nâng niu quả thị như thể bên trong đó thực sự chứa đựng một điều gì đó diệu kỳ và hết sức thiêng liêng. Đến mức mà hai ngày sau đó, khi Thóc bị sốt cao phải nằm viện, nó cũng muốn đem theo cái túi thị. Truyện ngắn Sau những lần chìm vào giấc miên man, thỉnh thoảng Thóc hé mắt ra cũng đều nhìn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh xoa xoa cánh tay Thóc, lần thì thấy khuôn mặt mẹ lấm tấm mồ hôi bởi vừa chạy đi mua cháo cho nó hoặc có khi thấy mẹ đang ngủ gật mà một tay mẹ vẫn nắm chặt tay Thóc như cách mẹ vẫn nói: “Để mẹ tiếp sức cho con chóng khỏe”. Trên cái bàn để đồ nhỏ xíu, cái Thóc thấy quả thị đang dần chuyển màu sậm hơn.

Ngày cái Thóc ra viện, nó biết quả thực có một nàng tiên đảm đang chịu khó giống như cô Tấm trong câu chuyện mẹ kể. Nó thầm nghĩ điều ấy khi đang nắn quả thị cho thật mềm rồi đưa vào miệng và cảm nhận giọt nước ngọt ngào chảy vào đầu lưỡi. Nó ăn từ từ chứ không cần vội vã xé vỏ thị để cô Tấm không chui lại vào quả thị như bà cụ hàng nước đã làm. “Mẹ chính là cô tiên của mình, còn trong quả thị thì chỉ có hạt thị mà thôi” – Cái Thóc tự nhủ.

Thóc ra viện, cái túi thị trống không đã lại được “cô tiên” bỏ vào một quả mới vàng ươm và ngát hương thơm, thứ hương từ miền cổ tích xa xưa bay về.

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm Nhi Đồng. Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm Nhi Đồng. Nếu bạn quan tâm, có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

 

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Nàng tiên trong quả thị tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

"Thầy Tổng" trường em

Sáng mùa Đông ở Mèo Vạc lạnh buốt. Gió từ những dãy núi đá thổi qua sân trường THCS Mèo Vạc, mang theo cái rét cắt da. Vậy mà mỗi sáng sớm còn mờ sương, ở sân trường, thầy Tổng phụ trách Đội đã đứng đó từ lúc nào.

Chuyến thiên di đầu đời

Buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào hang, Én nhỏ vẫn còn đang lim dim ngủ, chợt nghe thấy những tiếng đập cánh xào xạc, những tiếng gọi nhau í ới.

Thước phim ngắn lúc cuối giờ

Thỉnh thoảng, giữa những ngày đi học bình thường, giữa những trưa hè nóng nực, hay thậm chí giữa những tiết học khô khan đến mức chỉ muốn gục xuống mặt bàn, lại có những khoảnh khắc mà chỉ khi thời gian trôi qua, ta mới nhận ra ý nghĩa của chúng.

“Vui cùng sách – sáng tạo cùng STEM” tại Trường Tiểu học Thạch Long

Hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026, đồng thời chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2026), vừa qua, Trường Tiểu học Thạch Long (xã Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh) đã tổ chức Ngày hội “Vui cùng sách – Sáng tạo cùng STEM” với nhiều hoạt động ý nghĩa, thu hút đông đảo cán bộ, giáo viên và học sinh tham gia.

Người giữ phép màu cho những ước mơ

Trường tôi có một góc rất đặc biệt mà học sinh thường gọi vui là “góc lãng quên”. Đó là chiếc bảng tin bằng gỗ nằm khuất sau dãy hành lang của khối lớp 5, nơi có những thông báo đã cũ hoặc những bài báo tường đã sờn mép.