Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy!

Bích Sang
Sau mấy đợt rét cắt da cắt thịt, từng chùm lá vàng úa đều lần lượt rời cành. Trong khu vườn, những thân cây khẳng khiu gầy guộc dường như càng trở nên quắt lại vì rét lạnh.

Cây đào bên bể nước chỉ còn sót lại thưa thớt vài chiếc lá đã úa vàng. Thế rồi, một làn gió lạnh nữa ào tới. Mấy chiếc lá cuối cùng run rẩy buông tay rơi xuống nằm im dưới mặt đất. Chỉ còn một chiếc lá đang gồng mình bám chặt lấy thân cành.

Soi mình qua giọt sương, chiếc lá buồn phiền vì màu xanh mơn mởn của nó mùa xuân trước đã không còn. Nay toàn thân lá chỉ là màu vàng sậm. “Mình sắp lìa cành rồi ư? Ôi đừng! Mình không thể chết khi chưa làm xong nhiệm vụ. Những đứa con chồi non của các bạn lá đã nhú lên cả rồi mà sao đứa con bé bỏng của mình vẫn im ắng thế. Liệu con mình có kịp ra đời để đón mùa xuân không?...”.

Thực ra, không phải chiếc lá muốn chống lại trời đất mà là vì bên mình nó còn có một chồi non. Nó đang lo lắng chờ đợi. “Ôi! Hình như chồi non ấy bắt đầu cựa quậy”. Từ giây phút ấy nó luôn hồi hộp lắng nghe hơi thở của chồi non bé nhỏ kia. Và cũng từ giây phút ấy nó tuyệt nhiên không uống dòng nhựa do thân cây truyền sang cho mình nữa mà gom góp, chắt lọc thành chất sữa ngon lành dành cho chồi non. “Ta chỉ mong sống qua mùa đông để che chở cho đứa con tội nghiệp thoát khỏi bàn tay khắc nghiệt của mưa phùn, gió bấc” - Chiếc lá thầm nhủ. Như để đáp lại lòng mong mỏi của chiếc lá mẹ, chồi non lớn nhanh chưa từng thấy. Và không chỉ một chồi non đơn thuần mà trên búp bụ bẫm xinh xẻo kia còn có một cái nụ nhỏ xíu đội chiếc mũ trắng hồng, mặc chiếc áo màu nâu biếc. Chiếc lá già kia ngắm cái nụ bé xíu reo lên: “Ôi, chẳng mấy chốc nó sẽ thành bông hoa thắm đỏ chào đón mùa Xuân.

Ngày lại ngày trôi qua, các chồi non đã chuyển thành những chiếc lá xanh mướt với một chiếc nụ hồng. Chỉ cần một tia nắng ấm rọi vào là nó vươn mình thành một cành hoa xinh tươi. Khốn nỗi, tia nắng ấm chờ hoài chưa thấy thì lại thêm một đợt gió mùa đông bắc ác liệt tràn về. Chiếc lá già sở dĩ còn níu giữ được trên cành cây chắc chắn đó là nhờ một sức mạnh huyền bí nào đó từ chồi non truyền sang.

Một hôm, đang lúc vuốt ve đứa con yêu quý của mình, chiếc lá chạm phải một vật gì đó cồm cộm. Trời ơi, một con sâu! Một con sâu to khủng khiếp đang từ từ tiến về chồi non và chỉ trong tích tắc nữa thôi, cái chồi non kia sẽ bị con sâu cắn nát.

Đột nhiên, một điều gì đó như là sức trẻ trung tráng kiện lạ kỳ bỗng trỗi dậy trong thân thể vàng úa của chiếc lá già. Nó xoay mình cho thuận theo chiều gió. Nó nằm úp xuống chiếc mũi con sâu vừa làm tấm lá chắn che chở cho chồi non, vừa làm chiếc cầu cho con sâu đi qua. Và khi con sâu nằm gọn trên chiếc lá thì chiếc lá reo lên vì sung sướng. Tập trung vào toàn bộ hơi sức còn lại, nó co kéo. Nó xoắn vặn, nó cầu trời giúp sức để bứt mình ra khỏi thân cây càng nhanh càng tốt.

Nhưng cũng lúc ấy, con sâu kềnh càng có vẻ đánh hơi được hương vị tươi ngon của nụ hoa và chồi non nên cũng xoay người chúi đầu luồn xuống phía dưới chiếc lá vàng. Không thể chần chừ thêm giây phút nào nữa, chiếc lá dồn hết sức lực co người thật mạnh rồi tự đẩy bật mình lìa khỏi thân cành.

“Phựt”! Chiếc lá già lao vút ra không trung mang theo con sâu độc ác kia rơi xuống đất. Trong giây phút quan trọng ấy của đời mình, chiếc lá đã kịp ngoái nhìn chồi non rồi reo lên: “Ngày mai, con sẽ nở hoa! Ngày mai sẽ là mùa Xuân đấy!”

Bạn mến thân ơi! Mùa Xuân luôn đem dành tặng cho mỗi người, cho cả trái đất này những món quà thật kỳ diệu. Nhưng chắc chắn, không có điều kỳ diệu nào đẹp và lớn lao hơn tấm lòng yêu thương, sự hy sinh trong trái tim của những người mẹ, phải không bạn?

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy! tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Thư gửi các chú hải quân

Hướng tới kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, Khu vườn Tuổi hồng xin trân trọng giới thiệu những bức thư gửi gắm tình cảm biết ơn chân thành tới các chiến sĩ đang ngày đêm chắc tay súng nơi hải đảo xa xôi nhé!

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.