Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy!

Bích Sang
Sau mấy đợt rét cắt da cắt thịt, từng chùm lá vàng úa đều lần lượt rời cành. Trong khu vườn, những thân cây khẳng khiu gầy guộc dường như càng trở nên quắt lại vì rét lạnh.

Cây đào bên bể nước chỉ còn sót lại thưa thớt vài chiếc lá đã úa vàng. Thế rồi, một làn gió lạnh nữa ào tới. Mấy chiếc lá cuối cùng run rẩy buông tay rơi xuống nằm im dưới mặt đất. Chỉ còn một chiếc lá đang gồng mình bám chặt lấy thân cành.

Soi mình qua giọt sương, chiếc lá buồn phiền vì màu xanh mơn mởn của nó mùa xuân trước đã không còn. Nay toàn thân lá chỉ là màu vàng sậm. “Mình sắp lìa cành rồi ư? Ôi đừng! Mình không thể chết khi chưa làm xong nhiệm vụ. Những đứa con chồi non của các bạn lá đã nhú lên cả rồi mà sao đứa con bé bỏng của mình vẫn im ắng thế. Liệu con mình có kịp ra đời để đón mùa xuân không?...”.

Thực ra, không phải chiếc lá muốn chống lại trời đất mà là vì bên mình nó còn có một chồi non. Nó đang lo lắng chờ đợi. “Ôi! Hình như chồi non ấy bắt đầu cựa quậy”. Từ giây phút ấy nó luôn hồi hộp lắng nghe hơi thở của chồi non bé nhỏ kia. Và cũng từ giây phút ấy nó tuyệt nhiên không uống dòng nhựa do thân cây truyền sang cho mình nữa mà gom góp, chắt lọc thành chất sữa ngon lành dành cho chồi non. “Ta chỉ mong sống qua mùa đông để che chở cho đứa con tội nghiệp thoát khỏi bàn tay khắc nghiệt của mưa phùn, gió bấc” - Chiếc lá thầm nhủ. Như để đáp lại lòng mong mỏi của chiếc lá mẹ, chồi non lớn nhanh chưa từng thấy. Và không chỉ một chồi non đơn thuần mà trên búp bụ bẫm xinh xẻo kia còn có một cái nụ nhỏ xíu đội chiếc mũ trắng hồng, mặc chiếc áo màu nâu biếc. Chiếc lá già kia ngắm cái nụ bé xíu reo lên: “Ôi, chẳng mấy chốc nó sẽ thành bông hoa thắm đỏ chào đón mùa Xuân.

Ngày lại ngày trôi qua, các chồi non đã chuyển thành những chiếc lá xanh mướt với một chiếc nụ hồng. Chỉ cần một tia nắng ấm rọi vào là nó vươn mình thành một cành hoa xinh tươi. Khốn nỗi, tia nắng ấm chờ hoài chưa thấy thì lại thêm một đợt gió mùa đông bắc ác liệt tràn về. Chiếc lá già sở dĩ còn níu giữ được trên cành cây chắc chắn đó là nhờ một sức mạnh huyền bí nào đó từ chồi non truyền sang.

Một hôm, đang lúc vuốt ve đứa con yêu quý của mình, chiếc lá chạm phải một vật gì đó cồm cộm. Trời ơi, một con sâu! Một con sâu to khủng khiếp đang từ từ tiến về chồi non và chỉ trong tích tắc nữa thôi, cái chồi non kia sẽ bị con sâu cắn nát.

Đột nhiên, một điều gì đó như là sức trẻ trung tráng kiện lạ kỳ bỗng trỗi dậy trong thân thể vàng úa của chiếc lá già. Nó xoay mình cho thuận theo chiều gió. Nó nằm úp xuống chiếc mũi con sâu vừa làm tấm lá chắn che chở cho chồi non, vừa làm chiếc cầu cho con sâu đi qua. Và khi con sâu nằm gọn trên chiếc lá thì chiếc lá reo lên vì sung sướng. Tập trung vào toàn bộ hơi sức còn lại, nó co kéo. Nó xoắn vặn, nó cầu trời giúp sức để bứt mình ra khỏi thân cây càng nhanh càng tốt.

Nhưng cũng lúc ấy, con sâu kềnh càng có vẻ đánh hơi được hương vị tươi ngon của nụ hoa và chồi non nên cũng xoay người chúi đầu luồn xuống phía dưới chiếc lá vàng. Không thể chần chừ thêm giây phút nào nữa, chiếc lá dồn hết sức lực co người thật mạnh rồi tự đẩy bật mình lìa khỏi thân cành.

“Phựt”! Chiếc lá già lao vút ra không trung mang theo con sâu độc ác kia rơi xuống đất. Trong giây phút quan trọng ấy của đời mình, chiếc lá đã kịp ngoái nhìn chồi non rồi reo lên: “Ngày mai, con sẽ nở hoa! Ngày mai sẽ là mùa Xuân đấy!”

Bạn mến thân ơi! Mùa Xuân luôn đem dành tặng cho mỗi người, cho cả trái đất này những món quà thật kỳ diệu. Nhưng chắc chắn, không có điều kỳ diệu nào đẹp và lớn lao hơn tấm lòng yêu thương, sự hy sinh trong trái tim của những người mẹ, phải không bạn?

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy! tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

"Thầy Tổng" trường em

Sáng mùa Đông ở Mèo Vạc lạnh buốt. Gió từ những dãy núi đá thổi qua sân trường THCS Mèo Vạc, mang theo cái rét cắt da. Vậy mà mỗi sáng sớm còn mờ sương, ở sân trường, thầy Tổng phụ trách Đội đã đứng đó từ lúc nào.

Chuyến thiên di đầu đời

Buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào hang, Én nhỏ vẫn còn đang lim dim ngủ, chợt nghe thấy những tiếng đập cánh xào xạc, những tiếng gọi nhau í ới.

Thước phim ngắn lúc cuối giờ

Thỉnh thoảng, giữa những ngày đi học bình thường, giữa những trưa hè nóng nực, hay thậm chí giữa những tiết học khô khan đến mức chỉ muốn gục xuống mặt bàn, lại có những khoảnh khắc mà chỉ khi thời gian trôi qua, ta mới nhận ra ý nghĩa của chúng.

“Vui cùng sách – sáng tạo cùng STEM” tại Trường Tiểu học Thạch Long

Hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026, đồng thời chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2026), vừa qua, Trường Tiểu học Thạch Long (xã Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh) đã tổ chức Ngày hội “Vui cùng sách – Sáng tạo cùng STEM” với nhiều hoạt động ý nghĩa, thu hút đông đảo cán bộ, giáo viên và học sinh tham gia.

Người giữ phép màu cho những ước mơ

Trường tôi có một góc rất đặc biệt mà học sinh thường gọi vui là “góc lãng quên”. Đó là chiếc bảng tin bằng gỗ nằm khuất sau dãy hành lang của khối lớp 5, nơi có những thông báo đã cũ hoặc những bài báo tường đã sờn mép.