Những bức tranh quê

Nhi Đồng
Mời các bạn cùng ngắm những bức tranh vô cùng đáng yêu dưới đây, để thấy được trong mắt mỗi “họa sĩ nhí”, quê hương của các bạn ấy đẹp như thế nào nhé!
Tranh Quê em của bạn Trần Đỗ Như Yên (lớp 4B, trường TH & THCS
Nghĩa Phú, TP Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi).
Tranh "Quê em" của bạn Trần Đỗ Như Yên (lớp 4B, trường TH & THCS Nghĩa Phú, TP Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi).
Tranh
Tranh "Bà là quê hương" của bạn Nguyễn Thanh Vũ (lớp 5B, trường TH Mỹ Hà, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh).
Tranh
Tranh "Vui trước sân nhà" của bạn Phạm Gia Nghi (lớp 4B, trường TH B thị trấn Chợ Mới, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang).
Tranh
Tranh "Đường quê" của bạn Nguyễn Nhã Tuệ (lớp 3A, trường TH & THCS Nghĩa Phú, TP Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi).
Tranh
Tranh "Thả diều trên cánh đồng" chiều của bạn Phan Đào Hạo Thiên (lớp 4A, trường TH Tân Lập, huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ).
Tranh
Tranh "Một góc quê hương" của bạn Đỗ Hoàng Chi (lớp 2A1, trường TH An Dương, quận Tây Hồ, Hà Nội).

 

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Những bức tranh quê tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.