Sau cuộc chơi ban đầu, quả thông bỗng giật mình vì xung quanh mình chẳng ai lắc xắc giống như nó, từ cục đá cuội, ngọn cỏ ngồng đến chiếc rễ bàng chồi lên mặt đất mốc thếch.
Đá cuội thủ thỉ: Cậu đừng nhảy loăng quăng, người ta đi qua sẽ đá cậu đấy!
Hạt bạch đàn nằm trong hốc đất cũng nói: - Tụi mình xuống mặt đất phải cẩn thận.

Quả thông hơi tự ái vì những lời nhắc nhở ấy. Vì lâu nay trên cành cao cùng với nắng gió nó tha hồ nhún nhảy hát hò vi vu. Giờ bắt nằm im thì cực hình. Nó lại nhảy tưng tưng trên nền đất, nhảy lên đá. Điệu nhảy của nó làm một con chó đi qua ngứa mắt, liền ngoạm lấy tha đi như cục xương! Nhưng món quả thông khô hăng cay chát xít chẳng béo gì nên cậu chó bực mình bỏ quả thông bên vệ đường.
Nằm chơ hơ một lúc, quả thông lại ngứa ngáy và nhảy lại. Nó hy vọng cuộc chơi mới vì đến chó còn ngại nó thì ai làm gì được?
Nó cứ nhảy và lần này một cụ già đã nhặt lên bỏ vào túi nhựa với câu lẩm bẩm: “Chà quả thông này bỏ vào bếp lửa thì cháy đượm lắm đây!”.











