Quả thông khô

Lê Đức Dương
Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một con gụ cho đến khi mệt nhoài.

Sau cuộc chơi ban đầu, quả thông bỗng giật mình vì xung quanh mình chẳng ai lắc xắc giống như nó, từ cục đá cuội, ngọn cỏ ngồng đến chiếc rễ bàng chồi lên mặt đất mốc thếch.

Đá cuội thủ thỉ: Cậu đừng nhảy loăng quăng, người ta đi qua sẽ đá cậu đấy!

Hạt bạch đàn nằm trong hốc đất cũng nói: - Tụi mình xuống mặt đất phải cẩn thận.

Quả thông hơi tự ái vì những lời nhắc nhở ấy. Vì lâu nay trên cành cao cùng với nắng gió nó tha hồ nhún nhảy hát hò vi vu. Giờ bắt nằm im thì cực hình. Nó lại nhảy tưng tưng trên nền đất, nhảy lên đá. Điệu nhảy của nó làm một con chó đi qua ngứa mắt, liền ngoạm lấy tha đi như cục xương! Nhưng món quả thông khô hăng cay chát xít chẳng béo gì nên cậu chó bực mình bỏ quả thông bên vệ đường.

Nằm chơ hơ một lúc, quả thông lại ngứa ngáy và nhảy lại. Nó hy vọng cuộc chơi mới vì đến chó còn ngại nó thì ai làm gì được?

Nó cứ nhảy và lần này một cụ già đã nhặt lên bỏ vào túi nhựa với câu lẩm bẩm: “Chà quả thông này bỏ vào bếp lửa thì cháy đượm lắm đây!”.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Quả thông khô tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen ...

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi ...

Bài Sáng Tác khác

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.

Chuột đồng cỏ nướng bánh

Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:

Những vần thơ haiku Việt dành tặng thiếu nhi

Tập thơ “Ngàn sao lấp lánh” của nhà thơ Nguyễn Thị Phương Anh mở ra trước mắt độc giả, đặc biệt là thiếu nhi, một thế giới lung linh, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày. Nhà phê bình văn học Chu Thị Thơm nhận xét:

Trăng vàng quê mẹ

Quê hương luôn là nơi gắn bó với tuổi thơ mỗi người bằng hình ảnh giản dị, mộc mạc mà chứa chan yêu thương.