Quả thông khô

Lê Đức Dương
Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một con gụ cho đến khi mệt nhoài.

Sau cuộc chơi ban đầu, quả thông bỗng giật mình vì xung quanh mình chẳng ai lắc xắc giống như nó, từ cục đá cuội, ngọn cỏ ngồng đến chiếc rễ bàng chồi lên mặt đất mốc thếch.

Đá cuội thủ thỉ: Cậu đừng nhảy loăng quăng, người ta đi qua sẽ đá cậu đấy!

Hạt bạch đàn nằm trong hốc đất cũng nói: - Tụi mình xuống mặt đất phải cẩn thận.

Quả thông hơi tự ái vì những lời nhắc nhở ấy. Vì lâu nay trên cành cao cùng với nắng gió nó tha hồ nhún nhảy hát hò vi vu. Giờ bắt nằm im thì cực hình. Nó lại nhảy tưng tưng trên nền đất, nhảy lên đá. Điệu nhảy của nó làm một con chó đi qua ngứa mắt, liền ngoạm lấy tha đi như cục xương! Nhưng món quả thông khô hăng cay chát xít chẳng béo gì nên cậu chó bực mình bỏ quả thông bên vệ đường.

Nằm chơ hơ một lúc, quả thông lại ngứa ngáy và nhảy lại. Nó hy vọng cuộc chơi mới vì đến chó còn ngại nó thì ai làm gì được?

Nó cứ nhảy và lần này một cụ già đã nhặt lên bỏ vào túi nhựa với câu lẩm bẩm: “Chà quả thông này bỏ vào bếp lửa thì cháy đượm lắm đây!”.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Quả thông khô tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

"Thầy Tổng" trường em

Sáng mùa Đông ở Mèo Vạc lạnh buốt. Gió từ những dãy núi đá thổi qua sân trường THCS Mèo Vạc, mang theo cái rét cắt da. Vậy mà mỗi sáng sớm còn mờ sương, ở sân trường, thầy Tổng phụ trách Đội đã đứng đó từ lúc nào.

Chuyến thiên di đầu đời

Buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào hang, Én nhỏ vẫn còn đang lim dim ngủ, chợt nghe thấy những tiếng đập cánh xào xạc, những tiếng gọi nhau í ới.

Thước phim ngắn lúc cuối giờ

Thỉnh thoảng, giữa những ngày đi học bình thường, giữa những trưa hè nóng nực, hay thậm chí giữa những tiết học khô khan đến mức chỉ muốn gục xuống mặt bàn, lại có những khoảnh khắc mà chỉ khi thời gian trôi qua, ta mới nhận ra ý nghĩa của chúng.

“Vui cùng sách – sáng tạo cùng STEM” tại Trường Tiểu học Thạch Long

Hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026, đồng thời chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2026), vừa qua, Trường Tiểu học Thạch Long (xã Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh) đã tổ chức Ngày hội “Vui cùng sách – Sáng tạo cùng STEM” với nhiều hoạt động ý nghĩa, thu hút đông đảo cán bộ, giáo viên và học sinh tham gia.

Người giữ phép màu cho những ước mơ

Trường tôi có một góc rất đặc biệt mà học sinh thường gọi vui là “góc lãng quên”. Đó là chiếc bảng tin bằng gỗ nằm khuất sau dãy hành lang của khối lớp 5, nơi có những thông báo đã cũ hoặc những bài báo tường đã sờn mép.