Thương cánh chim trời

TP
- Bay đi kiếm ăn nghe con. Cẩn thận đừng để bị thương nữa. Ông Huy thủ thỉ dặn dò con cò đang ôm trên tay như thể đang trò chuyện với đứa cháu nhỏ. Sau một thời gian được ông Huy chăm sóc, vết thương của con cò đã lành lặn và hôm nay ông thả nó về trời.

Đã từ lâu, khu vườn của gia đình ông Lâm Văn Huy (Sóc Trăng) trở thành ngôi nhà bình yên của vô số chim trời. Dường như cảm nhận được tấm lòng của chủ nhà và yên tâm về mảnh đất lành nên chim chóc rủ nhau kéo về sinh sống trong vườn nhà ông Huy, có những lúc lên tới hàng chục nghìn con. Mỗi ngày, ông Huy đều đi dạo thong dong trong khu vườn rộng huyên náo tiếng chim chóc, khi thấy chim non bị rơi xuống đất, ông đều cẩn thận đặt chúng trở lại tổ.

Vì thương những cánh chim trời, ông Huy và gia đình sẵn sàng “nhường” khu vườn rộng mênh mông cho chúng cư ngụ. Khi thấy ông Huy trồng thêm rất nhiều cây trong vườn chỉ để cho chim chóc ở, đào ao thả tôm cá cho chim chóc có cái ăn, không ít người đã nói ông thật “khờ”. Nhưng lão nông nhân hậu này chỉ mỉm cười, bởi ông tin vào những việc mình đang làm.

Coi đàn chim trong vườn như đàn cháu nhỏ nên ông Huy hiểu rất rõ thói quen của chúng. Ông có thể kể vanh vách về “thời gian biểu” của từng loài chim: Buổi sáng, đám cò đi kiếm ăn, sau đó nửa giờ thì cồng cộc bay đi, khoảng 5 giờ chiều các giống chim ăn ngày trở về, đến 6 giờ tối thì loài vạc mới bắt đầu đi kiếm ăn...

Trong khu vườn xào xạc gió, ông Huy ngước đôi mắt hiền từ nhìn lên những cánh chim đang chấp chới trên vòm cây. Ước mong duy nhất của lão nông là muôn cánh chim trời luôn được yên bình và tự do sải cánh bay trên bầu trời.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Thương cánh chim trời tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.