Thương cánh chim trời

TP
- Bay đi kiếm ăn nghe con. Cẩn thận đừng để bị thương nữa. Ông Huy thủ thỉ dặn dò con cò đang ôm trên tay như thể đang trò chuyện với đứa cháu nhỏ. Sau một thời gian được ông Huy chăm sóc, vết thương của con cò đã lành lặn và hôm nay ông thả nó về trời.

Đã từ lâu, khu vườn của gia đình ông Lâm Văn Huy (Sóc Trăng) trở thành ngôi nhà bình yên của vô số chim trời. Dường như cảm nhận được tấm lòng của chủ nhà và yên tâm về mảnh đất lành nên chim chóc rủ nhau kéo về sinh sống trong vườn nhà ông Huy, có những lúc lên tới hàng chục nghìn con. Mỗi ngày, ông Huy đều đi dạo thong dong trong khu vườn rộng huyên náo tiếng chim chóc, khi thấy chim non bị rơi xuống đất, ông đều cẩn thận đặt chúng trở lại tổ.

Vì thương những cánh chim trời, ông Huy và gia đình sẵn sàng “nhường” khu vườn rộng mênh mông cho chúng cư ngụ. Khi thấy ông Huy trồng thêm rất nhiều cây trong vườn chỉ để cho chim chóc ở, đào ao thả tôm cá cho chim chóc có cái ăn, không ít người đã nói ông thật “khờ”. Nhưng lão nông nhân hậu này chỉ mỉm cười, bởi ông tin vào những việc mình đang làm.

Coi đàn chim trong vườn như đàn cháu nhỏ nên ông Huy hiểu rất rõ thói quen của chúng. Ông có thể kể vanh vách về “thời gian biểu” của từng loài chim: Buổi sáng, đám cò đi kiếm ăn, sau đó nửa giờ thì cồng cộc bay đi, khoảng 5 giờ chiều các giống chim ăn ngày trở về, đến 6 giờ tối thì loài vạc mới bắt đầu đi kiếm ăn...

Trong khu vườn xào xạc gió, ông Huy ngước đôi mắt hiền từ nhìn lên những cánh chim đang chấp chới trên vòm cây. Ước mong duy nhất của lão nông là muôn cánh chim trời luôn được yên bình và tự do sải cánh bay trên bầu trời.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Thương cánh chim trời tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

"Thầy Tổng" trường em

Sáng mùa Đông ở Mèo Vạc lạnh buốt. Gió từ những dãy núi đá thổi qua sân trường THCS Mèo Vạc, mang theo cái rét cắt da. Vậy mà mỗi sáng sớm còn mờ sương, ở sân trường, thầy Tổng phụ trách Đội đã đứng đó từ lúc nào.

Chuyến thiên di đầu đời

Buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào hang, Én nhỏ vẫn còn đang lim dim ngủ, chợt nghe thấy những tiếng đập cánh xào xạc, những tiếng gọi nhau í ới.

Thước phim ngắn lúc cuối giờ

Thỉnh thoảng, giữa những ngày đi học bình thường, giữa những trưa hè nóng nực, hay thậm chí giữa những tiết học khô khan đến mức chỉ muốn gục xuống mặt bàn, lại có những khoảnh khắc mà chỉ khi thời gian trôi qua, ta mới nhận ra ý nghĩa của chúng.

“Vui cùng sách – sáng tạo cùng STEM” tại Trường Tiểu học Thạch Long

Hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026, đồng thời chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2026), vừa qua, Trường Tiểu học Thạch Long (xã Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh) đã tổ chức Ngày hội “Vui cùng sách – Sáng tạo cùng STEM” với nhiều hoạt động ý nghĩa, thu hút đông đảo cán bộ, giáo viên và học sinh tham gia.

Người giữ phép màu cho những ước mơ

Trường tôi có một góc rất đặc biệt mà học sinh thường gọi vui là “góc lãng quên”. Đó là chiếc bảng tin bằng gỗ nằm khuất sau dãy hành lang của khối lớp 5, nơi có những thông báo đã cũ hoặc những bài báo tường đã sờn mép.