Trái táo thần kỳ

Tuệ An
Ba ơi, nhất định phải kiên trì, nếu không những gì chúng ta đã làm chẳng phải phí công hay sao?

Lời nói của con gái như ánh sáng soi rọi vào đường hầm tối tăm, kéo lão nông Akinori Kimura thoát khỏi hố sâu tuyệt vọng.

Thấy ông Kimura tiếp tục miệt mài với phương pháp trồng táo hoàn toàn không sử dụng thuốc trừ sâu và phân bón hóa học, hàng xóm đã giễu cợt gọi ông là “ông già ngốc nghếch” và nghi ngờ: “Làm sao có thể trồng táo mà không dùng thuốc?”.

Bỏ ngoài tai những lời bàn tán, “ông già ngốc nghếch” Kimura lặng lẽ nghiên cứu cải tạo đất và chăm sóc vườn táo theo cách tự nhiên nhất.

Sau gần mười năm trời đằng đẵng với biết bao lần nếm trải thất bại, ông Kimura không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc khi thấy một cây táo đã đậu được hai quả đầu tiên. Ông gọi đó là những “trái táo thần kỳ”.

Không phụ lòng người, vườn táo của ông Kimura sau đó đơm hoa kết trái sum sê trước sự ngỡ ngàng của những người trước đây từng giễu cợt ông “ngốc nghếch”. Và điều đặc biệt, những trái táo thu hoạch trong vườn táo được ông Kimura chăm sóc theo cách tự nhiên không những có hương vị đặc biệt thơm ngon mà khi bổ đôi có thể để trong không khí tận… 2 năm mà không hề hư thối.

Khi được mọi người hỏi về bí quyết tạo ra những trái táo đặc biệt, ông Kimura mỉm cười hóm hỉnh trả lời: “Có lẽ do thấy tôi ngốc nghếch quá nên cuối cùng cây táo cũng thương mà cho quả”.

Giờ đây, những “trái táo thần kỳ” của ông Kimura đã trở thành loại trái cây đặc sản nổi tiếng của đất nước Nhật Bản mà ai cũng mong có cơ hội được thưởng thức một lần trong đời.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Trái táo thần kỳ tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.