Vị Tết

TNTP Thứ Tư
Bạn đã bao giờ đặt câu hỏi Tết là gì và Tết có hương vị như thế nào chưa nhỉ? Hãy đọc đoạn tản văn và bài thơ xinh xắn của cô bạn Nguyễn Nguyệt Ánh (học sinh lớp 6A2, trường THCS Nguyễn Đăng Đạo, TP. Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh) để cảm nhận sâu lắng hơn về điều này nhé!

Có bạn nói với tôi rằng: “Càng lớn hình như càng thấy hương vị Tết không giữ lại được như xưa nữa. Chỉ có Tết thời thơ ấu là đẹp mãi!”. Nhưng tôi lại tin vào điều này, bởi thực tế Tết vẫn vậy, chỉ là chúng ta đã khác đi nhiều. Ta không còn là đứa trẻ mong đến Tết, mong nhận lì xì, mong được mua quần áo mới mà đã trở thành những “người đang lớn” mải đắm chìm trong công việc và học tập mà thôi. Bạn ạ, “vị Tết” không giảm đi mà do ta đã lớn. Một năm 365 ngày vất vả, bận rộn với việc học hành, thi cử rồi còn rất nhiều mối quan tâm mới nữa. Có những khi vì lịch hoạt động và lịch học kín mít đến mức chúng mình còn không dành được cả thời gian để thư giãn với bản nhạc yêu thích của bản thân... Thì cái sự háo hức trước một điều gì đó thiêng liêng như Tết cũng bị phai nhạt đi khá nhiều.

Hồi nhỏ, tôi thích Tết lắm. Thậm chí có lúc, tôi còn tự nói: “Ước gì ngày nào cũng là Tết”. Và rồi lớn dần lên, tôi lại có lúc sợ Tết bởi những câu hỏi của người lớn như: “Năm nay cháu thi thế nào?”, “Năm vừa rồi học có tốt không?”, “Cháu có đạt học sinh giỏi không?”… Tôi biết, cách hỏi thăm mà mọi người dành cho mình là thể hiện sự quan tâm và yêu quý. Tuy nhiên, ở cái tuổi “ô mai” đang lớn, có một cái Tết trọn vẹn niềm vui thơ ngây, hồn nhiên, không vướng một chút áp lực thành tích cũng là điều mà tôi và bạn bè mình mong muốn.

Nói thì nói vậy nhưng cuộc sống của chúng ta như một vòng lặp thời gian, nếu lắng lại một chút bạn cũng sẽ nhận ra muôn ngàn điều thú vị từ Tết đấy. Này nhé: Tết đến, chúng mình có thể được đi những phiên chợ mùa xuân tuyệt đẹp. Cùng bố mẹ đi chọn cành đào, cây mai, cành lê hoặc chậu cây cảnh về làm đẹp cho ngôi nhà. Cùng sắm những món ăn đặc trưng cho ngày Tết, cùng dọn dẹp trang trí nhà cửa, cùng tíu tít chuẩn bị trang phục đẹp để đi chúc năm mới họ hàng… Chỉ cần nghĩ đến những điều giản dị đó thôi, cũng khiến cho Tết của chúng ta trở nên vui và ấm cúng biết bao nhiêu rồi.

Bạn mến thân ơi!

Rồi mai này lớn lên, bạn cũng sẽ như chú chim cất cánh bay vào bầu trời cao rộng. Khi ấy, nếu xa nhà, bạn sẽ thấy ý nghĩa của ngày Tết sum vầy, được trở về bên người thân trong mái ấm gia đình đẹp đến nhường nào. Trong gia đình, tôi nhớ những ngày Tết mà nội tôi thấp thỏm đi ra đi vào để đợi cô, chú tôi ở thành phố trở về. Đôi khi, chỉ là một cuộc gọi điện thoại cũng khiến nội tôi yên lòng và vui đến rộn ràng.

Ngày Tết nơi quê hương đang sắp về. Và Tết lúc này, trong tâm trí tôi, là dịp để quây quần, để ôm ấp, để trở về mái nhà quen thuộc, để ngửi mùa nước lá, hương bồ kết thoảng bên chiều tất niên. Và quan trọng nhất, đó là một mâm cơm đầy yêu thương và ấm áp của gia đình.

Vì vậy, hãy quay về cảm nhận cái Tết ấm áp này, bạn nhé!

 

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Vị Tết tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Thước phim ngắn lúc cuối giờ

Thỉnh thoảng, giữa những ngày đi học bình thường, giữa những trưa hè nóng nực, hay thậm chí giữa những tiết học khô khan đến mức chỉ muốn gục xuống mặt bàn, lại có những khoảnh khắc mà chỉ khi thời gian trôi qua, ta mới nhận ra ý nghĩa của chúng.

“Vui cùng sách – sáng tạo cùng STEM” tại Trường Tiểu học Thạch Long

Hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026, đồng thời chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2026), vừa qua, Trường Tiểu học Thạch Long (xã Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh) đã tổ chức Ngày hội “Vui cùng sách – Sáng tạo cùng STEM” với nhiều hoạt động ý nghĩa, thu hút đông đảo cán bộ, giáo viên và học sinh tham gia.

Người giữ phép màu cho những ước mơ

Trường tôi có một góc rất đặc biệt mà học sinh thường gọi vui là “góc lãng quên”. Đó là chiếc bảng tin bằng gỗ nằm khuất sau dãy hành lang của khối lớp 5, nơi có những thông báo đã cũ hoặc những bài báo tường đã sờn mép.