Xúc động với bài thơ "Rừng ơi, đừng cháy nữa!" của cô giáo dạy Sử

Vũ Hiền (Tổng hợp)
Bài thơ "Rừng ơi, đừng cháy nữa" của cô giáo Nguyễn Thị Duyên, giáo viên Sử, Trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, Hà Tĩnh được chia sẻ trên mạng xã hội trong những ngày qua trước nỗi đau cháy rừng ở các tỉnh Miền Trung.

Miền Trung đang trong những ngày nắng nóng đỉnh điểm, nhiều địa phương ở vùng này đang xảy ra cháy rừng như Nghệ An, Hà Tĩnh. Bên cạnh đó các tỉnh miền Nam Trung Bộ cũng có nguy cơ cháy rừng rất cao. Để cùng chia sẻ nỗi đau này và công việc gian khó, hiểm nguy của người lính chữa cháy, cũng như ca ngợi tinh thần dũng cảm, kiên cường của họ, cô giáo Nguyễn Thị Duyên (Trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, Hà Tĩnh) đã xúc động viết bài thơ "Rừng ơi, đừng cháy nữa". 

Bài thơ "Rừng ơi đừng cháy nữa!" được cô giáo Nguyễn Thị Duyên chia sẻ lên mạng xã hội 

RỪNG ƠI ĐỪNG CHÁY NỮA!

Ngửa mặt lên trời cao

Thầm mong mưa nặng hạt

Xua gió Lào bỏng rát

Đừng cháy nữa rừng xanh!

Em không thể giúp anh

Người lính phòng chữa cháy

Anh dân quân chống gậy

Từng đoàn người nối nhau...

Cả đất nước đang đau

Thương Miền Trung khúc ruột

Giọt nước mắt nóng buốt

Lặng thầm, lặng thầm rơi...

Núi Hồng, núi Hồng ơi!

Bao tiếng kêu bất lực

Non xanh trong tiềm thức

Dáng sừng sững còn đâu?!

Mưa ơi...hãy tới mau

Rừng ơi...xanh trở lại

Anh ơi...người chữa cháy

Vững đôi bàn chân đi!

Nhiều người sau khi đọc bài thơ "Rừng ơi, đừng cháy nữa!" của cô giáo đã không khỏi nghẹn ngào trước những câu thơ đầy cảm xúc ghi lại những hình ảnh cháy rừng, những người lính phòng cháy chữa cháy trực tiếp đang ngày đêm cứu lấy rừng xanh.

 

 

 

 

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Xúc động với bài thơ "Rừng ơi, đừng cháy nữa!" của cô giáo dạy Sử tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.