"Bí mật" chị cả của dì

Chu Hải
TNTP - Từ hồi bé xíu, tôi quấn với dì Lê còn hơn cả với mẹ nữa. Hồi đó còn nhỏ, tôi chỉ biết là mẹ tôi hay đi vắng và đương nhiên dì Lê sẽ chơi với tôi, ăn uống, hát ru tôi ngủ, vậy thôi.

Khi tôi học cấp 2, dì Lê vào Đại học. Dì Lê học năm cuối cấp 3, ít có thời gian chơi với tôi. Cũng không quan trọng lắm vì lúc này, tôi thích chơi với các bạn bằng tuổi hơn. Mẹ vẫn bận rộn.

Năm ấy, dì Lê học Đại học năm thứ hai, học xa nhà. Mẹ cùng tôi tay xách nách mang rất nhiều thứ quà cáp đến nơi dì ở trọ.

Dì cứ ôm chầm lấy mẹ tôi mà khóc, khóc nhiều ơi là nhiều. Mẹ tôi thì không, mắt mẹ chỉ hơi đỏ thôi. Mẹ bảo, hai dì cháu ngồi với nhau, lấy mấy bắp ngô ra ăn mà buôn chuyện. Mẹ đi ra ngoài có việc. Mẹ lúc nào cũng thế, lúc nào cũng bận.

Tôi hỏi tại sao dì khóc. Dì xoa đầu tôi: “Dì khóc vì dì hạnh phúc. Vì dì có người chị cả tốt bụng quá”.

Rồi dì kể, mẹ tôi là chị cả của dì. Dì Lê là em thứ và cũng là em út trong gia đình. Ông bà ngoại tôi đau yếu luôn, hầu như không làm được kinh tế. Bố tôi lại đi công tác xa kể từ sau khi mẹ sinh tôi được vài tháng tuổi (về sau tôi mới biết không phải bố “đi công tác” mà là bố, mẹ tôi chia tay nhau) nên mọi trách nhiệm đều do mẹ gánh vác.

Ngoài việc làm ở cơ quan, mẹ còn chạy chỗ này, chỗ kia làm thêm đủ việc. Tiền kiếm được, mẹ chia ra tận mấy phần: phần lo thuốc thang cho ông, bà; phần lo nuôi nấng tôi và dì Lê. Mẹ coi dì Lê như con của mình vậy.

Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mẹ lúc nào cũng… bận rộn.

Dì Lê lắc lắc đôi vai đang rung lên của tôi, dì bảo: “Đừng lo. Từ nay, mẹ cháu sẽ bớt bận rộn vì dì mới tìm được việc làm thêm rồi. Lương rất khá nhé. Công ty hứa, khi dì tốt nghiệp, họ sẽ tuyển thẳng vào luôn”.

- Ôi chà! Dì Lê giỏi quá!- tôi nhảy cẫng lên, vỗ hai tay bộp bộp khen dì.

Gương mặt dì đỏ bừng, dì thì thầm như nói với chính mình: “Không giỏi sao được! Dì mà không học giỏi, không đi làm chăm chỉ thì bao giờ CHỊ CẢ của dì mới hết… bận đây!”.

Ngồi cạnh mẹ trên xe buýt, tôi với tay sang nắm bàn tay mẹ. Hình như đây là lần đầu tiên tôi chủ động nắm tay mẹ. “CHỊ CẢ của dì Lê, mẹ của tôi ơi! Con yêu mẹ và tự hào về mẹ biết bao”.

Mai Hồng Hà

(Xóm Chùa, VĐ, HN)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết "Bí mật" chị cả của dì tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.