Giữ đúng lời hứa

Ngày xưa, có một xứ nọ thật yên bình, dân chúng sống đời thịnh vượng. Nhưng rồi trong triều công chúa bỗng lâm bệnh nặng.

Các thần y lần lượt được triệu đến bắt mạch, cho thuốc mà bệnh tình của công chúa vẫn không thuyên giảm. Có người mách với nhà vua rằng, ở trên đỉnh núi cao có một loại lá cây thuốc quý chữa được bệnh cho công chúa.

Nhà vua lấy làm vui mừng trong lòng, liền truyền lệnh khắp kinh thành tìm người giỏi leo lên núi cao ấy để hái lá thuốc mang về chữa bệnh cho công chúa. Có một anh nông dân tên là Chà-ta-pak thường leo núi đi tìm các loài cây quý. Chà-ta-pak vâng lệnh nhà vua leo lên núi cao và hái được lá thuốc quí ấy đem về kinh thành. Lúc đem về đến cổng thành, người bảo vệ và giữ cổng có tên là Chà-mư-blả chặn lại không cho vào, vì trong lòng anh ta toan tính đoạt lấy cây thuốc quý ấy từ tay Chà-ta-pak. Hắn tìm cách dụ dỗ Chà-ta-pak bán cây thuốc quý ấy cho hắn ta. Nhưng Chà-ta-pak một mực không chịu bán. Cuối cùng gã gác cổng Chà-mư-blả đòi chia đôi số bạc mà nhà vua ban tặng thì hắn mới cho vào trong thành. Bất đắc dĩ, Chà-ta-pak đành phải bằng lòng.

Quả đúng như vậy, cây thuốc quý ấy đã chữa khỏi bệnh cho công chúa. Rất đỗi vui mừng, nhà vui liền hỏi Chà-ta-pak thích vật gì để nhà vua ban tặng. Kỳ lạ thay, Chà-ta-pak lại không thích được ban tặng vàng bạc, tiền nong gì cả, mà chỉ xin nhà vua đánh anh ta đủ một trăm roi. Nhà vua lấy làm ngạc nhiên vô cùng, bèn hỏi lại cho rõ, Chà-ta- pak vẫn cứ nằng nặc xin được đánh đòn. Nhà vua đành chiều ý truyền lệnh cho đánh Chà-ta-pak đủ một trăm roi. Quân lính tuân lệnh nhà vua cho mời Chà-ta-pak nằm xuống giữa sân đình, rồi chuẩn bị roi để đánh.

Nhưng trước khi đánh, nhà vua cho gọi anh lính đến rồi khẽ bảo:

- Nhớ đánh nhè nhẹ lấy lệ thôi nhé!

Anh lính nọ bắt đầu đánh Chà-ta-pak, tất nhiên là khá nhẹ. Lúc đánh đến roi thứ năm mươi, Chà-ta-pak đưa tay lên xin được dừng đánh anh ta tại đó và nói:

- Muôn tâu đức vua, phần của hạ thần đến đây là đủ rồi, còn năm mươi roi nữa xin để dành cho người giữ cổng thành có tên là Chà-mư-blả đang đứng đợi ạ. Bởi vì, theo lời của anh ta, nếu chữa được bệnh cho công chúa mà nhà vua ban tặng vật gì thì phải chia đôi, anh ta mới cho hạ thần được vào triều đình ạ. Hạ thần có đồng ý như vậy, cho đến bây giờ hạ thần chưa thể nào quên được.

Lúc này nhà vua mới hiểu vì sao Chà-ta-pak đòi “thưởng” một trăm roi. Nhà vua liền truyền lệnh bắt Chà-mư-blả nằm giữa sân đình mà đánh để lấy đó làm bài học răn dạy cho muôn dân về tinh thần trung thực và sự tử tế. Tham thì thâm, không những bị đánh năm mươi roi thật đau mà Chà-mư-blả còn bị bắt tội chờ ngày xét xử.

Kinh Duy Trịnh kể (Theo truyện cổ dân tộc Chăm)

 

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Giữ đúng lời hứa tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.