Cho ban mai thoảng một chút buồn

TNTP Thứ Tư
Hôm nay, hộp kẹo trên bàn tôi lại hết mất rồi. Tôi không biết nữa. Mọi thứ của bây giờ có vẻ tệ đi… một chút. Có rất nhiều điều đã qua, có những lời nói, hay kể cả con người khiến tôi mệt mỏi. Và tôi chọn chạy biến về nhà, sau khi đã đôi co lắm thứ đến phát ngán.

Giờ thì tôi đang nằm trên chiếc giường bừa bộn, đeo tai nghe vặn to hết mức âm lượng. Tôi chán rồi, mệt rồi, cần được nghỉ ngơi (tôi đoán thế). Mệt mỏi quá, buồn ngủ quá. Tôi chợp mắt một chút cũng không sao mà nhỉ?

Tôi rơi xuống, rồi bừng tỉnh trong giấc mơ. Mọi thứ xung quanh trông thật thân quen, và tôi... có lẽ nhận thức được rằng đây là đâu. Lapis Eul... phải rồi, cô bé thần tiên trong trí óc tôi, em ấy không có ở đây. Tầm thời điểm hiện tại, thì em ấy - dù có muốn hay không, cũng không thể ở đây được.

Tôi ngồi xuống. Từ ngày tôi nhận thức được rằng bản thân mình chưa đến mức được gọi là “hết thuốc chữa”, cái không gian trống không này cũng chẳng còn đáng sợ. Mây trôi hững hờ, nắng ấm rải khắp nơi - từ cả bầu trời xuống tới mặt đất, rực rỡ biết bao. Sau một nỗ lực kỳ lạ để bắt bản thân gượng dậy, tôi lại rảo bước đi tiếp. Ở đây - dĩ nhiên là chẳng có gì cả (trong giấc mơ mà), giống như là chỉ được sinh ra để ngồi và gào thét đến chán thì thôi vậy.

Đi lâu hơn một chút, tôi tìm thấy một cái kẹo nằm dài trên những khoảng nắng nhạt tan dần, cùng với một lá thư có phần ngắn ngủi kế bên cạnh. Mở nó ra xem, tôi tìm thấy trong đó có cài một bông hoa hướng dương được ép thật khô và một vài dòng nắn nót nho nhỏ ghi trên giấy. Chắc là Lapis Eul biết tỏng rằng tôi ở đây vì nỗi buồn vây kín, tôi đoán thế. Em viết rằng ta không cần phải buồn phiền vì những điều tầm thường không đáng - trong khi ta đã cố gắng hết sức. Em nói rằng, em vẫn sẽ đợi tôi trong những giấc mơ vụn vỡ, sẽ ở đây bất cứ khi nào tôi thật mệt mỏi. Và rằng tôi chẳng cần lo khi không có ai cạnh bên, vì “kể cả trong những giấc mộng phù phiếm, hay là trong những chiêm bao nửa vời nhất, em vẫn sẽ luôn chờ đợi chị” - em từng bảo vậy mà.

Và tôi đột ngột tỉnh mộng, kết thúc chiêm bao ngắn ngủi. Trên tay tôi không biết từ bao giờ đã gọn gàng một gói kẹo ngọt nho nhỏ, cùng đóa hoa hướng dương ép khô xinh xắn như sưởi ấm tâm hồn. Tự dưng tôi quên mất ban nãy mình khóc bù lu bù loa hết cả lên vì cái gì rồi, không hiểu vì sao nữa!

Tôi sẽ đi mua thêm một hộp kẹo nhỏ nữa. Dành cho bé nhỏ đã hết lòng cho tôi những điều tốt nhất, dành cho một linh hồn chờ đón buổi đêm trời vắng sao. Vì trong mộng mơ nát vụn của tôi, vẫn luôn có người đợi chờ thật lâu. Vì trong mộng mơ nhạt thếch của tôi, vẫn còn chỗ cho những niềm vui be bé khác mà…

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm TNTP Thứ Tư. Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm TNTP Thứ Tư. Nếu bạn quan tâm có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Cho ban mai thoảng một chút buồn tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Kỳ án đêm ba mươi

“Đêm Ba mươi nhà ai có mèo… phải nhốt”. Còn lý do tại sao lại thế thì xin mời bạn đọc ...

Bồ công anh bé nhỏ

Bên góc phố nọ, có hai vườn bồ công anh đang nở rộ. Tôi vừa thích thú, vừa ngạc nhiên ...

Hàng rào của Earl

Kayla Martinez nắm chặt tiền trong tay. Lần đầu tiên nhận được tiền công từ việc trông trẻ ...

Bài Sáng Tác khác

Báu vật của mùa Xuân

Bé Bi vừa thi xong học kỳ I thì được bố mẹ cho về quê chơi Tết với ông bà. Nhà ông bà ở xa, trời thì lạnh, nhưng lòng Bi thấy háo hức lạ thường.

Nhật ký Tết nhiều niềm vui

Tớ hơi dỗi nhẹ khi bố mẹ “hủy kèo” đi du lịch vào phút thứ 89 để về quê đón Tết cùng ông bà. Nhưng khi nghe bố mẹ nói: “Gia đình mình còn nhiều thời gian khác để đi du lịch. Niềm vui ngày Tết của ông bà là chỉ mong có con cháu quây quần bên cạnh” thì tớ thấy đầu óc tỉnh như sáo và phấn chấn vô cùng luôn. Quả thật, chọn đón Tết trọn vẹn cùng ông bà, tớ đã có những ngày thật vui và ý nghĩa!

Tết đầm ấm yêu thương

Qua lăng kính hồn nhiên và đầy sáng tạo của các bạn học sinh, khung cảnh ngày Tết truyền thống của dân tộc hiện lên thật đầm ấm và tươi vui. Mời các bạn cùng ngắm những tác phẩm hội họa, nơi các bạn nhỏ gửi gắm tình yêu gia đình và niềm háo hức đón chờ một cái Tết thật ấm áp bên người thân yêu nhé!

Tết này nên khác Tết xưa

Vậy để yêu và bảo vệ môi trường đúng cách thì chúng mình cần làm gì nhỉ? Siêu dễ luôn, hãy gửi tới vũ trụ thông điệp bảo vệ môi trường bằng cách vẽ những bức tranh “biết nói” và đẹp mê li để mọi người cùng hưởng ứng nhé bạn.

Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy!

Sau mấy đợt rét cắt da cắt thịt, từng chùm lá vàng úa đều lần lượt rời cành. Trong khu vườn, những thân cây khẳng khiu gầy guộc dường như càng trở nên quắt lại vì rét lạnh.

Cử chỉ đẹp nhất trên đời

Đây là một câu chuyện rất có ích để chúng ta cùng chia sẻ. Bởi lẽ, những năm tháng đang chuẩn bị “trở thành một ai đó” thường có nhiều bất ngờ, thậm chí cả những “biến cố” xảy đến với tuổi ẩm ương của chúng mình đấy, bạn ạ!