Cho ban mai thoảng một chút buồn

TNTP Thứ Tư
Hôm nay, hộp kẹo trên bàn tôi lại hết mất rồi. Tôi không biết nữa. Mọi thứ của bây giờ có vẻ tệ đi… một chút. Có rất nhiều điều đã qua, có những lời nói, hay kể cả con người khiến tôi mệt mỏi. Và tôi chọn chạy biến về nhà, sau khi đã đôi co lắm thứ đến phát ngán.

Giờ thì tôi đang nằm trên chiếc giường bừa bộn, đeo tai nghe vặn to hết mức âm lượng. Tôi chán rồi, mệt rồi, cần được nghỉ ngơi (tôi đoán thế). Mệt mỏi quá, buồn ngủ quá. Tôi chợp mắt một chút cũng không sao mà nhỉ?

Tôi rơi xuống, rồi bừng tỉnh trong giấc mơ. Mọi thứ xung quanh trông thật thân quen, và tôi... có lẽ nhận thức được rằng đây là đâu. Lapis Eul... phải rồi, cô bé thần tiên trong trí óc tôi, em ấy không có ở đây. Tầm thời điểm hiện tại, thì em ấy - dù có muốn hay không, cũng không thể ở đây được.

Tôi ngồi xuống. Từ ngày tôi nhận thức được rằng bản thân mình chưa đến mức được gọi là “hết thuốc chữa”, cái không gian trống không này cũng chẳng còn đáng sợ. Mây trôi hững hờ, nắng ấm rải khắp nơi - từ cả bầu trời xuống tới mặt đất, rực rỡ biết bao. Sau một nỗ lực kỳ lạ để bắt bản thân gượng dậy, tôi lại rảo bước đi tiếp. Ở đây - dĩ nhiên là chẳng có gì cả (trong giấc mơ mà), giống như là chỉ được sinh ra để ngồi và gào thét đến chán thì thôi vậy.

Đi lâu hơn một chút, tôi tìm thấy một cái kẹo nằm dài trên những khoảng nắng nhạt tan dần, cùng với một lá thư có phần ngắn ngủi kế bên cạnh. Mở nó ra xem, tôi tìm thấy trong đó có cài một bông hoa hướng dương được ép thật khô và một vài dòng nắn nót nho nhỏ ghi trên giấy. Chắc là Lapis Eul biết tỏng rằng tôi ở đây vì nỗi buồn vây kín, tôi đoán thế. Em viết rằng ta không cần phải buồn phiền vì những điều tầm thường không đáng - trong khi ta đã cố gắng hết sức. Em nói rằng, em vẫn sẽ đợi tôi trong những giấc mơ vụn vỡ, sẽ ở đây bất cứ khi nào tôi thật mệt mỏi. Và rằng tôi chẳng cần lo khi không có ai cạnh bên, vì “kể cả trong những giấc mộng phù phiếm, hay là trong những chiêm bao nửa vời nhất, em vẫn sẽ luôn chờ đợi chị” - em từng bảo vậy mà.

Và tôi đột ngột tỉnh mộng, kết thúc chiêm bao ngắn ngủi. Trên tay tôi không biết từ bao giờ đã gọn gàng một gói kẹo ngọt nho nhỏ, cùng đóa hoa hướng dương ép khô xinh xắn như sưởi ấm tâm hồn. Tự dưng tôi quên mất ban nãy mình khóc bù lu bù loa hết cả lên vì cái gì rồi, không hiểu vì sao nữa!

Tôi sẽ đi mua thêm một hộp kẹo nhỏ nữa. Dành cho bé nhỏ đã hết lòng cho tôi những điều tốt nhất, dành cho một linh hồn chờ đón buổi đêm trời vắng sao. Vì trong mộng mơ nát vụn của tôi, vẫn luôn có người đợi chờ thật lâu. Vì trong mộng mơ nhạt thếch của tôi, vẫn còn chỗ cho những niềm vui be bé khác mà…

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm TNTP Thứ Tư. Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm TNTP Thứ Tư. Nếu bạn quan tâm có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Cho ban mai thoảng một chút buồn tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Ý tưởng khởi nghiệp

Buổi học cuối cùng của năm học cũ, tiếng ve râm ran ngoài sân trường dội cùng cái nắng như ...

Bài Sáng Tác khác

Điều diệu kỳ từ những trang báo tuổi thơ

Ngày ấy, cu Minh còn bé xíu, chưa đi học. Tôi rất quý Minh, vì nhà nó có cả một thư viện nhỏ. Ba nó là thầy giáo dạy văn trên tỉnh. Cuối tháng, ông mới về nhà một hai hôm. Mỗi lần về, ba cu Minh mang theo cả một cặp toàn sách và báo. Lại có cả những tờ báo dành cho lứa tuổi như bọn tôi. Tờ báo Thiếu niên Tiền phong, tờ báo Nhi Đồng…

"Phóng viên nhỏ" kể chuyện

Chúng mình cùng nghe các phóng viên nhỏ kể về những người mà các bạn ấy vô cùng yêu mến. Và các bạn cũng đừng quên thi đua viết bài gửi về chuyên mục để được đăng báo và nhận nhuận bút rất hấp dẫn nhé!

Đừng lãng phí thời gian bạn nhé

“Cún Bông ơi, vì sao mọi người vẫn ví “thời gian là vàng” bạn nhỉ?”– Hôm nay, trong lúc ngồi chơi cùng các bạn dưới gốc cây ở sân trường, Sóc Nâu đã hỏi Cún Bông câu ấy.

Thèm sao một lá thư tay

Cuối tuần, sắp lại đồ cũ của những hoài niệm, bất chợt tôi bắt gặp một lá thư kẹp trong cuốn sổ cũ kỹ từ năm nảo năm nào. Hồi hộp mở thư ra xem, những dòng chữ ngay ngắn tuy đã nhòe mực nhưng như đưa tôi trở về thuở ấy…

Sự chăm chỉ và điều khác biệt

Hôm nay, ở lớp học của Cún Bông được nhận đón một tin vui ơi là vui, đó là bạn Họa Mi đã được trao giải Nhất cuộc thi tìm kiếm tài năng âm nhạc.

Bà cố của Ken

Vừa đến cây dừa đầu ngõ, Ken đã nghe thấy tiếng bà cố (tức cụ) vọng ra: