Chuyện riêng

Chu Hải
TNTP - Mỗi một học sinh trong lớp đều có những ý nghĩ khác nhau. Người cho rằng cô “vô lý”, có người lại bảo “cô phạt cũng đúng nhưng… nặng quá, đáng ra cô chỉ nên phạt người gây chuyện thôi”…

Ở lớp có bốn nhân vật nói chuyện riêng quá nhiều. Cô bực bội phạt luôn cả lớp. Cô bảo: “Cô phạt tập thể vì đây không phải là lần đầu tiên lớp mình mắc lỗi này. Hơn thế nữa, cả một Ban cán sự lớp hùng hậu mà không bảo ban, khuyên nhủ được nhau nên… cô phạt”.

Riêng nó – lớp trưởng – im lặng không nói gì, ai hỏi gì cũng không nói, chỉ có đôi mắt là buồn… buồn ơi là buồn.

Tan học. Nó chờ cô ở sân trường. Dưới hàng cây, nó nói nhỏ, nhưng rõ ràng mặc dù giọng nó khá run: “Em thưa cô, chính em mới là người có lỗi, là người đáng bị phạt nhất ạ. Em đã nhắc nhở các bạn nhưng không quyết liệt. Em đã muốn lớp có ý thức giữ kỷ luật tốt hơn nhưng em đã không bàn bạc với lớp phó, các tổ trưởng… để tìm ra cách giải quyết. Em đã nhận được 100% phiếu bầu tín nhiệm từ các bạn để rồi các bạn bị… oan vì em…”

Cô ôm lấy vai nó, vuốt mái tóc đuôi gà tinh nghịch của nó. Giọng cô thật dịu dàng: “Em hiểu như vậy là tốt rồi. Cô tin em sẽ có cách làm cho các bạn thay đổi…”.

Ngày hôm sau. Tiết học của cô. Lớp học trật tự một cách khác thường. Cô mỉm cười: “Cô chỉ muốn các em không nói chuyện riêng để tập trung vào học. Nào, những cái đầu thông minh, những suy nghĩ táo bạo, những cái miệng thích tranh luận, một tuổi trẻ bùng nổ đâu rồi? Hãy cho cô biết ý kiến…”.

Thế là rào rào rào… thi nhau nói… thi nhau hùng biện, phản biện… 45 phút trôi qua trong ngẩn ngơ, tiếc nuối vì ai cũng cảm thấy mình còn vô khối những “ý tưởng hay ho” mà chưa được thể hiện. Ai cũng mong chờ đến tiết học tới của cô.

Đây là câu chuyện của cô với lứa học trò cách đây đã gần hai mươi năm. Giờ cô đã nghỉ hưu, tóc đã bạc nhiều. Và không phải chờ đến một dịp đặc biệt nào đó, thỉnh thoảng, những học trò vẫn đến thăm cô. Ai cũng nói cô là một trong những cô giáo tâm lý và có cách giảng bài cuốn hút, lấy học sinh làm trung tâm tuyệt vời nhất.

Và câu nói đùa của các cựu học sinh ấy bao giờ cũng là: “Cô ơi, tụi con xin phép nói – chuyện – riêng- với – cô được không ạ?” khiến cô mỉm cười hạnh phúc mà đôi mắt cứ rưng rưng.

Một Vì Tinh Tú

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Chuyện riêng tại chuyên mục Điều Em Muốn Nói của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Điều Em Muốn Nói khác

Hoạt động trải nghiệm “Em yêu chú Bộ đội”

Nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc cho học sinh, vừa qua, trường Tiểu học Hưng Bình, phường Thành Vinh (Nghệ An) đã tổ chức hoạt động trải nghiệm với chủ đề “Em yêu chú Bộ đội” tại Tiểu đoàn 682.

Góc nhìn môi trường của trẻ em

Chiều 13/12, tại Hà Nội, Lễ khai mạc Triển lãm "Không khí thêm trong – Cuộc sống thêm màu" đã chính thức diễn ra. Chương trình do UNICEF Việt Nam phối hợp với Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) và Cục Môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) tổ chức cùng sự hỗ trợ của Công ty TNHH Một thành viên Đường sắt Hà Nội.

Ngọn lửa hồng giữa mùa Đông giá lạnh

Sau hoạt động trao tặng quà ý nghĩa của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng (TNTP&NĐ) sáng 15/12 tại Hà Tĩnh, cô giáo Trần Thị Mỹ Nhung (trường TH Nguyễn Trãi, xã Đức Quang) đã ghi lại những cảm xúc chân thành về sự sẻ chia ấm áp dành cho thầy cô và học sinh 4 trường Tiểu học chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Người hùng bé nhỏ trong tim em

Trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam tại trường Tiểu học Nguyễn Trãi, phường Vinh Hưng (Nghệ An), tôi tình cờ được nghe câu chuyện do em Nguyễn Ngọc Thùy Anh (lớp 3I) thể hiện trên sân khấu. Bằng lối diễn xuất đầy cảm xúc, em đã khiến cả hội trường lặng đi vì xúc động. Điều đặc biệt, câu chuyện ấy được lấy từ chính gia đình của cô bé. Xin trích nguyên văn câu chuyện.