Đôi chân của bạn

PV
- Ngồi một mình trong lớp chán lắm. Để tớ cõng cậu ra ngoài sân trường cho vui nhé!

Nghe lời đề nghị, Quang Vũ bối rối lắc đầu từ chối:

- Tớ quen rồi. Cậu cứ ra ngoài chơi với các bạn đi.

- Đừng “ổi ương” nữa. Choàng tay vào vai tớ nào!

Trước sự ân cần và nhiệt tình của bạn, Quang Vũ biết không thể từ chối thêm. Khéo léo và nhanh nhẹn, Minh Tương cõng bạn ra sân trường. Rất lâu rồi, trên khuôn mặt của Quang Vũ mới lại xuất hiện nụ cười tươi vui, rạng rỡ đến vậy.

Từ học kỳ hai của năm lớp 8, Lưu Quang Vũ bị bại liệt hoàn toàn vì mắc căn bệnh loạn dưỡng cơ. Cậu bạn thân Hồ Minh Tương đã trở thành “đôi chân” thứ hai của Quang Vũ. Hàng ngày, bố đưa Vũ đến cổng trường, rồi sau đó Minh Tương cõng bạn vào lớp. Bất kể ngày mưa hay nắng, Minh Tương đều tự nguyện giúp bạn. Những hôm lớp phải học môn thực hành, Minh Tương cũng nhiệt tình cõng Quang Vũ di chuyển đến các địa điểm lớp học khác nhau trong trường.

Thời gian thấm thoát trôi, đôi bạn thân cùng học chung tại lớp 10B trường THCS và THPT Đakrông (Quảng Trị) mà vẫn gắn bó với nhau như hình với bóng. Đầu năm lớp 10, Minh Tương đăng ký một môn học khác lớp với Quang Vũ. Nhưng vì thấy bạn bơ vơ, Minh Tương đã tự nguyện đổi môn để học cùng lớp và tiếp tục sát cánh giúp đỡ người bạn mến thương của mình.

Sẽ cõng và giúp bạn cho đến khi nào cả hai còn học cùng nhau” - Đó là lời khẳng định chắc nịch của cậu học trò có trái tim ấm áp Minh Tương dành cho người bạn thân nhất suốt những tháng năm học trò.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Đôi chân của bạn tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen ...

Bài Sáng Tác khác

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.

Chuột đồng cỏ nướng bánh

Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:

Những vần thơ haiku Việt dành tặng thiếu nhi

Tập thơ “Ngàn sao lấp lánh” của nhà thơ Nguyễn Thị Phương Anh mở ra trước mắt độc giả, đặc biệt là thiếu nhi, một thế giới lung linh, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày. Nhà phê bình văn học Chu Thị Thơm nhận xét: