Giấc mơ ngọt ngào

Chu Hải
TNTP - Tớ đã từng có rất nhiều giấc mơ ngọt ngào, một vài trong số đó đã khiến tớ ấn tượng và tiếc nuối mãi không thôi khi phải… tỉnh giấc.

Tớ mơ mình…

• Được bay trên những thành phố toàn cây xanh và những bông hoa rực rỡ sắc màu. Từ trên cao nhìn xuống, tớ chỉ nhìn thấy những gì sạch sẽ nhất, tuyệt nhiên không có những “đống rác khổng lồ” như cái đống ở ngay đầu ngõ nhà tớ.

• Có khả năng bơi lượn y hệt như một chú cá heo. Trong lòng đại dương sâu thẳm, tớ thỏa thích vui đùa cùng những chú tôm, chú cá, thậm chí cả bọn còn trổ tài nhảy hip hop và break dance nữa kìa…

• Nhận được một lúc ba điểm 10 trong tiếng vỗ tay vang dội của bạn bè, ánh mắt trìu mến của thầy, cô giáo. Bố, mẹ đã ôm tớ vào lòng, khóe mắt rưng rưng cùng lời khen ngợi âu yếm: “Con thật tuyệt! Bố, mẹ rất tự hào về con. Con đã cố gắng rất nhiều và con xứng đáng được hưởng thành quả tốt nhất”…

• Đang nhảy múa, vui đùa giữa rất nhiều kiểu người “kì dị”. Đám đông đang vây quanh tớ, nắm tay và mỉm cười với tớ, có người cao, người gày, có người một mắt, người thiếu đi một bộ phận nào đó của cơ thể…

Điều đặc biệt nhất là trong giấc mơ, tớ không hề cảm thấy sợ hãi hay thấy mình và những người ấy có gì khác biệt với nhau, chỉ thấy những nụ cười mà thôi.

Còn nhiều lắm những giấc mơ đẹp kiểu như thế. Và rồi, một buổi chiều, khi ngồi một mình thơ thẩn, tớ chợt nghĩ…

Nếu muốn được sống trong một thành phố không có những bãi rác lộ thiên, bản thân tớ phải có hiểu biết nhiều hơn về rác. Ví dụ như thay vì chối bỏ đồ cũ, tớ nên tận dụng để tái chế thành những đồ dùng mới. Tớ cũng nên phân loại rác hữu cơ, rác vô cơ để các cô chú xử lý rác nhàn hơn trong việc phân loại và tái chế vào những việc có ích.

Còn nếu mơ được bơi lội trong lòng đại dương xanh – sạch – đẹp thì tớ cũng phải làm sao nhỉ? Dĩ nhiên là tớ chưa từng bao giờ xả rác ra biển, nhưng như thế vẫn là chưa đủ. Còn nhớ một lần, tớ được đi nghỉ hè cùng các gia đình trong công ty của bố. Khi nhìn thấy mấy bạn nhỏ trạc tuổi tớ vô tư thả vỏ bim bim, vỏ kẹo xuống biển, mặc dù rất bức xúc nhưng tớ đã im lặng, không nói gì.

Lẽ ra, tớ phải lên tiếng góp ý để các bạn ấy không lặp lại hành động sai nữa mới phải chứ.

Cũng như vậy, “giấc mơ 10 điểm” chắc chắn là giấc mơ của tất cả mọi học sinh. Nhưng làm sao để đạt được số điểm tuyệt vời ấy nhỉ? Rõ ràng là tớ chưa chăm chỉ đủ, chưa có cách học tập phù hợp chứ đâu phải tìm điểm 10 quá khó!

Cuối cùng, ai cũng mong mình được tôn trọng nhưng trên thực tế, có những khi, chính tớ cũng vì vô tình mà chưa thực sự tôn trọng cái riêng của người khác.

Hóa ra, một cuộc sống tốt đẹp hơn hoàn toàn có thể do chính mình tạo ra. Từ nay, tớ sẽ thay đổi, tớ sẽ cố gắng sao cho ngay ở cuộc sống thật, mọi thứ cũng đẹp như mơ.

Có ai cùng mong muốn và sẵn sàng thay đổi bản thân như tớ không vậy!

Tiểu Thơ Thơ

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Giấc mơ ngọt ngào tại chuyên mục Điều Em Muốn Nói của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Điều Em Muốn Nói khác

Hoạt động trải nghiệm “Em yêu chú Bộ đội”

Nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc cho học sinh, vừa qua, trường Tiểu học Hưng Bình, phường Thành Vinh (Nghệ An) đã tổ chức hoạt động trải nghiệm với chủ đề “Em yêu chú Bộ đội” tại Tiểu đoàn 682.

Góc nhìn môi trường của trẻ em

Chiều 13/12, tại Hà Nội, Lễ khai mạc Triển lãm "Không khí thêm trong – Cuộc sống thêm màu" đã chính thức diễn ra. Chương trình do UNICEF Việt Nam phối hợp với Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) và Cục Môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) tổ chức cùng sự hỗ trợ của Công ty TNHH Một thành viên Đường sắt Hà Nội.

Ngọn lửa hồng giữa mùa Đông giá lạnh

Sau hoạt động trao tặng quà ý nghĩa của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng (TNTP&NĐ) sáng 15/12 tại Hà Tĩnh, cô giáo Trần Thị Mỹ Nhung (trường TH Nguyễn Trãi, xã Đức Quang) đã ghi lại những cảm xúc chân thành về sự sẻ chia ấm áp dành cho thầy cô và học sinh 4 trường Tiểu học chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Người hùng bé nhỏ trong tim em

Trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam tại trường Tiểu học Nguyễn Trãi, phường Vinh Hưng (Nghệ An), tôi tình cờ được nghe câu chuyện do em Nguyễn Ngọc Thùy Anh (lớp 3I) thể hiện trên sân khấu. Bằng lối diễn xuất đầy cảm xúc, em đã khiến cả hội trường lặng đi vì xúc động. Điều đặc biệt, câu chuyện ấy được lấy từ chính gia đình của cô bé. Xin trích nguyên văn câu chuyện.