LỜI RU TỪ BỤC GIẢNG
Những ngày đầu chập chững
Còn ngần ngại, rụt rè
Cô dịu dàng, hiền hậu
Lau đôi mắt đỏ hoe.
Từng lời cô giáo dạy
Như lời ru mẹ hiền
Lúc nhẹ nhàng, trầm bổng
Lúc sâu lắng, uy nghiêm.
Những đêm dài đằng đẵng
Cô cặm cụi chấm bài
Tận tụy và cần mẫn
Ươm “mầm non” tương lai.
Dù mai ngày xa cách
Lòng em mãi không quên
Người lái đò năm cũ
Nâng cánh ước mơ em.
NHỚ TRƯỜNG XƯA
Nắng tháng năm cứ vàng lên rực rỡ
Cả vùng trời vang vọng tiếng ve ngân
Góc sân trường đỏ rực chùm phượng vĩ
Lũ chúng tôi cùng ríu rít nô đùa.
Tôi bồi hồi, lặng nhìn trong lớp học
Khung cửa xanh bỗng “cót két” gọi thầm
Từng thước phim cuộn về trong ký ức
Cái thuở ban đầu chập chững bâng khuâng.
Trường xưa đó chúng tôi dần khôn lớn
Ngày chia xa, lòng luyến tiếc vô bờ
Bầy chim nhỏ trước bầu trời rộng lớn
Khát vọng bay lên, tung cánh ước mơ.
NGUYỄN HỒ THÙY LINH
(Lớp 11, trường THPT Phan Đình Phùng, TP. Hà Nội)

SẮC TÍM HỌC TRÒ
Tôi từng mơ về thăm lại ngày xưa
Hoa bằng lăng tím hoài trong màu nhớ
Khung cửa sổ với khoảng trời nho nhỏ
Bạn và tôi lãng đãng ngắm mùa đi
Những tháng năm mải miết với mùa thi
Bao hờn giận hồn nhiên trong ký ức
Ô thời gian lấm lem pha màu mực
Lũ chúng mình dệt mộng buổi ngây thơ…
Lên chuyến tàu tôi về lại sân ga
Một khoảng trống – ngẩn ngơ chiều im vắng
Cánh hoa cuối chợt bừng lên màu nắng
Rớt xuống chiều nhuộm sắc tím mong manh.
BẢO LÂM (Hà Nội)













