BAN CÔNG
Nhà có khoảng ban công
Mỗi khi mở cánh cửa
Thấy mây trời ngập nắng
Có hôm cả sương mù vệt trắng
Thời tiết bốn mùa ở đây.
Mỗi lần loay hoay
Việc học hay việc nhà
Mình thường ra ban công
Để lắng nghe trong lòng khoảng lặng.
Bạn ơi
Dù cuộc sống mải miết
Hãy chăm sóc ban công
Nơi có thể trồng
Một mầm cây
Nơi có thể chờ mong
Màu xanh hy vọng.
Ban công
Một góc cuộc sống
Nhỏ bé mà mênh mông
Phạm Hương Anh
(Cựu học sinh trường chuyên Amsterdam Hà Nội)
QUÊ HƯƠNG
Quê hương ơi! Tôi nhớ tháng năm đi
Lưng trời biếc cánh sáo diều bay lượn
Dòng sông ngân vời vợi những đêm trăng
Trời trong quá để ngàn sao tỏa chiếu
Cánh đồng lúa – sóng rập rờn uốn lượn
Đường cong cong từng khúc hát ngân dài
Hạt phù sa hóa câu ca, giọt nhớ
Theo dấu người năm tháng chẳng phôi phai
Mái nhà nhỏ ấp ôm chiều lộng gió
Lũy tre làng thành vòm ấm tháng năm
Mẹ gánh nắng như gánh niềm hi vọng
Cha gieo mưa, gieo bao nỗi ước mong.
Dẫu chân bước qua muôn ngàn biếc lạ
Lòng còn neo nơi bến nước đầu thôn
Quê hương ấy – ngọn đèn không tắt lửa
Qua bão giông thành ngọc sáng tâm hồn
Nguyễn Bảo Anh
(Lớp 8A6, trường THCS Nguyễn Văn Trỗi, phường Phước Long, tỉnh Đồng Nai)













