Hà Nội của tôi

Chu Hải
TNTP - Tôi yêu Hà Nội của tôi, những ngày hè đi dọc phố Trần Phú nghe sấu rụng lộc cộc trên nóc xe và lăn tròn xuống lòng đường...

Những ngày hè, có gánh chè đen, chè đậu xanh, đậu đỏ tản ra khắp phố theo những bước chân của các cô bán hàng rong và khuất dần theo giọng rao thánh thót.

Tôi thích những gánh hàng hoa tươi rói buổi sớm. Hoa hồng đưa hương thơm ngát, hoa sen e ấp ngậm sương, hoa phượng đỏ rực góc phố. Tôi thích nhìn làn nước lóng lánh từ chiếc bình phun nho nhỏ của các cô bán hàng hoa…

Tôi thích mùa hè được trú chân dưới vòm một mái nhà cổ để chờ cơn mưa qua đi và những chiếc lá vàng tung bay rồi trôi xuôi thành từng dòng trên mặt đường loáng nước. Một vòng xe đi qua, tiếng cười ríu ran của cô bé con nào đó áp mặt vào lưng áo bố để nước mưa không bắn vào mình.

Hà Nội của tôi là những chiều tối lên đèn. Những ngọn đèn sáng dần lên trong từng ô nhà trước mặt. Đèn nhấp nháy như con mắt xa xa dõi nhìn. Phố như dài hơn ra. Nhưng chỉ cần nghĩ rằng ở cuối con đường kia có mẹ và ngôi nhà đang đợi là tôi như quên hết mệt mỏi để có thể rảo bước thật nhanh để về nhà.

Hà Nội của tôi, đi từng con đường là từng câu chuyện. Tôi yêu những buổi sáng ngồi sau xe bố, lòng vòng nghe bố kể chuyện trâu vàng hồ Tây, chuyện rùa vàng nổi lên ở hồ Hoàn Kiếm, chuyện về nguồn gốc phố Giảng Võ, làng Láng với rau húng thơm lừng, bánh cốm hàng Than đưa hương trong gió... Tôi là đứa trẻ bỡ ngỡ, bẽn lẽn trước từng con phố, từng ngả đường mà mình dường như chưa bao giờ có thể hiểu và đi hết. Bao mùa hè trôi qua, Hà Nội lúc nào cũng tràn ngập màu xanh cây cối trên những ngả đường để che nắng, che mưa…

Và tôi cũng nhớ nhiều những tối mùa hè, bà gọi chúng tôi lại để chia kem bà tự tay làm. Những ánh mắt con trẻ hân hoan, háo hức được thưởng thức que kem mát lạnh. Bầy cháu đứa lớn, đứa bé giành nhau từng chỗ ngồi cạnh bà, mời bà ăn cùng, rồi khen kem sao ngon quá… Bà nhìn chúng tôi, hiền hậu mỉm cười.

Tôi yêu nhiều lắm, Hà Nội của tôi…

UYÊN MAI

 

*Ảnh trong bài mang tính chất minh họa.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Hà Nội của tôi tại chuyên mục Điều Em Muốn Nói của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Điều Em Muốn Nói khác

Hoạt động trải nghiệm “Em yêu chú Bộ đội”

Nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc cho học sinh, vừa qua, trường Tiểu học Hưng Bình, phường Thành Vinh (Nghệ An) đã tổ chức hoạt động trải nghiệm với chủ đề “Em yêu chú Bộ đội” tại Tiểu đoàn 682.

Góc nhìn môi trường của trẻ em

Chiều 13/12, tại Hà Nội, Lễ khai mạc Triển lãm "Không khí thêm trong – Cuộc sống thêm màu" đã chính thức diễn ra. Chương trình do UNICEF Việt Nam phối hợp với Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) và Cục Môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) tổ chức cùng sự hỗ trợ của Công ty TNHH Một thành viên Đường sắt Hà Nội.

Ngọn lửa hồng giữa mùa Đông giá lạnh

Sau hoạt động trao tặng quà ý nghĩa của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng (TNTP&NĐ) sáng 15/12 tại Hà Tĩnh, cô giáo Trần Thị Mỹ Nhung (trường TH Nguyễn Trãi, xã Đức Quang) đã ghi lại những cảm xúc chân thành về sự sẻ chia ấm áp dành cho thầy cô và học sinh 4 trường Tiểu học chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Người hùng bé nhỏ trong tim em

Trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam tại trường Tiểu học Nguyễn Trãi, phường Vinh Hưng (Nghệ An), tôi tình cờ được nghe câu chuyện do em Nguyễn Ngọc Thùy Anh (lớp 3I) thể hiện trên sân khấu. Bằng lối diễn xuất đầy cảm xúc, em đã khiến cả hội trường lặng đi vì xúc động. Điều đặc biệt, câu chuyện ấy được lấy từ chính gia đình của cô bé. Xin trích nguyên văn câu chuyện.