Liệu cô có bị ướt?

Tuệ Mỹ
- Con không biết! - Tôi buột miệng trả lời khi bất ngờ nghe tiếng hỏi từ sau lưng: "Con chờ ai đón thế?".

Tôi quay lại và thấy cô Hiệu trưởng nên vòng tay trước ngực lễ phép:

- Thưa cô, chắc bố con nay bận việc nên đến muộn ạ.

Tan học đã hơn một tiếng đồng hồ rồi, thời tiết cuối Thu đầu Đông, lại còn đang mưa nữa khiến trời nhanh tối hơn. Đường phố và mọi nhà đã lên đèn. Nhận thấy trong câu trả lời của tôi có chút không ổn, cô Hiệu trưởng không vội về mà nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.

- Con có thường về muộn thế này không?

Tôi ấp úng chưa biết nói sao, chỉ cúi mặt nhìn vào những hạt mưa đang nối tiếp nhau rơi để ngăn những giọt nước mắt tủi thân cứ chực trào ra. Cô ngồi sát hơn, từ tốn trấn an:

- Bố mẹ chắc bận chút thôi, không sao đâu con!

- Không ạ, mẹ con bị ốm đang nằm viện, bố con đi giao hàng, chắc hôm nay mưa nên chưa giao hết để kịp về đón con ạ.

Hai tay bấu chặt quai ba-lô, tôi hít mũi thật mạnh để không thút thít lên thành tiếng to sau câu hỏi của cô.

- Thế nhà không có ai nữa à con, ông bà chẳng hạn?

- Quê ông bà con ở xa lắm. Ông bà con già rồi nên bố con không muốn ông bà vất vả. Lát bố đón con rồi đón em con ở trường Mầm non nữa ạ. Không phải hôm nào bố cũng đón con muộn đâu, cô ạ.

Tôi xua tay như thể sợ bố sẽ bị cô nhắc nhở.

- Cô biết mà nên con đừng buồn, cô sẽ ngồi đợi cùng con nhé!

Cô dịu dàng vuốt lọn tóc chờm xuống má tôi. Tôi bẽn lẽn gật đầu nhưng ánh mắt vẫn đuổi theo bóng lá đang nhún nhảy rung rinh trên vũng nước mưa.

- Mẹ con nằm viện lâu chưa, mẹ ốm sao vậy con?

- Dạ mẹ con bị sốt xuất huyết phải truyền máu. Bố con bảo mẹ ở viện hai tuần nên nếu bố có đón muộn thì con chịu khó chờ ạ. Con mong nhanh hết hai tuần lắm, cô ạ.

- Để mẹ khỏe và để con được đón sớm hơn đúng không?

- Dạ! - Tôi lí nhí.

Tôi đã quên đi cảm giác sốt ruột, buồn bã chờ bố vì có cô Hiệu trưởng ngồi bên trò chuyện. Cô hỏi tôi học lớp nào, cô khen tên tôi do bố hay mẹ đặt mà ý nghĩa thế…
Trời ngớt mưa hơn cũng là lúc tôi thấy bố vội vã phi xe vào sân trường và đang đảo mắt tìm kiếm tôi. Sau xe bố vẫn là thùng hàng rất to được che kín bằng áo mưa để khỏi ướt, còn bố thì lại ướt sũng.

Tôi bảo cô: “Đó là bố con!” rồi đưa tay cao vẫy gọi bố. Cô đưa tôi chiếc áo mưa màu xanh từ ngăn cặp của cô:

- Con mặc áo vào nhé, trời còn mưa nhỏ thôi nhưng dính nước mưa là sẽ ốm đấy!

Tôi ngập ngừng nhận tấm áo mưa từ tay cô, trong lòng biết ơn vô cùng. Cô chắc chắn tôi đã ngồi yên trên xe bố và ân cần đáp nhận từ bố lời cảm ơn, từ tôi lời chào rồi cô mới ra về. Bóng cô khuất về phía lán xe. Tôi ấm áp trong chiếc áo mưa cô đưa cho rồi chợt nhớ ra: “Liệu cô có bị ướt không nhỉ?”.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Liệu cô có bị ướt? tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen ...

Bài Sáng Tác khác

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.

Chuột đồng cỏ nướng bánh

Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:

Những vần thơ haiku Việt dành tặng thiếu nhi

Tập thơ “Ngàn sao lấp lánh” của nhà thơ Nguyễn Thị Phương Anh mở ra trước mắt độc giả, đặc biệt là thiếu nhi, một thế giới lung linh, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày. Nhà phê bình văn học Chu Thị Thơm nhận xét: