Mẹ là nhà...

Chu Hải
TNTP - Với đứa trẻ như tôi, nhà là mẹ và mẹ cũng là nhà. Nơi ấy, ở góc tủ quần áo có những bộ áo len, áo nỉ thơm mùi băng phiến; góc tủ chè có em búp bê tóc vàng mắt xanh như trong giấc mơ ngọt ngào...

Hồi nhỏ, tôi quấn mẹ lắm. Mỗi lần đi đâu chơi xa, cứ đến chiều tối là tôi lại khóc đòi về. "Mà con bé mới gớm ghê làm sao chứ, miệng nó khóc, chân nó chạy ra cổng, không thể nào ngăn nó được" - bố tôi hay kể lại và bật cười trước cô con gái cứng đầu từ bé. Còn tôi, đỏ bừng cả mặt song vẫn cự nự: "Con đòi về nhà thì có gì là sai đâu ạ?".

Với đứa trẻ như tôi, nhà là mẹ và mẹ cũng là nhà. Nơi ấy, ở góc tủ quần áo có những bộ áo len, áo nỉ mùa đông thơm mùi băng phiến; chỗ góc tủ chè có em búp bê tóc vàng mắt xanh như trong một giấc mơ ngọt ngào...Tôi như có thể nhắm mắt, chạm tay vào từng góc tối và lấy ra những vật dụng thân thương - những thứ đồ được mẹ mang về, giữ gìn và trao lại cho tôi trong sự hân hoan khó tả. Những ngày mẹ đi vắng, tôi hít hà từng đồ vật và nghĩ rằng mẹ dường như vẫn hiện diện trong nhà với mùi mồ hôi nồng nồng vai áo, mùi của thịt rang cháy cạnh còn ám trên những ngón tay. Ngỡ như mẹ đang chơi trò trốn tìm với tôi và chỉ cần tôi xao nhãng một chút thôi, mẹ sẽ hiện ra, "ú òa" một cái để rồi sau đó tôi sẽ cười nắc nẻ, rúc đầu vào lòng mẹ.

Có một lần, sau khi tôi đến chơi nhà một người bạn trong lớp, mẹ đã hỏi tôi có muốn một ngôi nhà khác giống như nhà của bạn ấy hay không? Một ngôi nhà với vườn cây trái rộng lớn bao quanh, nước chảy róc rách ven những lối đi trải sỏi trong vườn. Trong khuôn viên ngôi nhà, còn có bể bơi, có hàng hàng lớp lớp những tán cây xanh mướt. Tôi dụi đầu vào lồng ngực mẹ, trả lời: "Con chỉ thích ngôi nhà của chúng ta thôi!".

Đó không phải là một lời nói dối. Tôi thương yêu thật lòng không gian mà chúng tôi cùng chia sẻ. Nơi ấy, tôi phải mè nheo với anh hai để có chỗ ngủ rộng rãi hơn. Nơi ấy, bố mẹ nhường cho chúng tôi miếng thịt rim béo ngậy trong những ngày còn cơ cực, khó khăn. Nhưng cũng là nơi mẹ ủ tôi vào giấc ngủ bằng những lời ru khe khẽ, là nơi ánh trăng chảy tràn qua khung cửa sổ và mẹ thì thào: "Hôm nay là đêm Rằm đó con!".

Càng lớn lên, tôi càng quý trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ, được sống trong ngôi nhà thân yêu của mình. Tôi nhớ mãi câu nói: “Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc!”.

UYÊN UYÊN
(Hà Nam)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Mẹ là nhà... tại chuyên mục Điều Em Muốn Nói của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Điều Em Muốn Nói khác

Hoạt động trải nghiệm “Em yêu chú Bộ đội”

Nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc cho học sinh, vừa qua, trường Tiểu học Hưng Bình, phường Thành Vinh (Nghệ An) đã tổ chức hoạt động trải nghiệm với chủ đề “Em yêu chú Bộ đội” tại Tiểu đoàn 682.

Góc nhìn môi trường của trẻ em

Chiều 13/12, tại Hà Nội, Lễ khai mạc Triển lãm "Không khí thêm trong – Cuộc sống thêm màu" đã chính thức diễn ra. Chương trình do UNICEF Việt Nam phối hợp với Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) và Cục Môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) tổ chức cùng sự hỗ trợ của Công ty TNHH Một thành viên Đường sắt Hà Nội.

Ngọn lửa hồng giữa mùa Đông giá lạnh

Sau hoạt động trao tặng quà ý nghĩa của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng (TNTP&NĐ) sáng 15/12 tại Hà Tĩnh, cô giáo Trần Thị Mỹ Nhung (trường TH Nguyễn Trãi, xã Đức Quang) đã ghi lại những cảm xúc chân thành về sự sẻ chia ấm áp dành cho thầy cô và học sinh 4 trường Tiểu học chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Người hùng bé nhỏ trong tim em

Trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam tại trường Tiểu học Nguyễn Trãi, phường Vinh Hưng (Nghệ An), tôi tình cờ được nghe câu chuyện do em Nguyễn Ngọc Thùy Anh (lớp 3I) thể hiện trên sân khấu. Bằng lối diễn xuất đầy cảm xúc, em đã khiến cả hội trường lặng đi vì xúc động. Điều đặc biệt, câu chuyện ấy được lấy từ chính gia đình của cô bé. Xin trích nguyên văn câu chuyện.