Truyện cười: Ngày đầu tiên đi học

Chu Hải
TNTP - Khi bước vào lớp, tuy mọi thứ trong phòng không có gì thay đổi so với cách nay ba tháng trước mà sao tớ có một cảm giác khá ngại ngùng.

NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC

Ngày đầu tiên đi học đó với tớ là bao nhiêu cảm xúc nôn nao.

Và cũng xin nói rõ ngày đó không phải là ngày đầu tiên tớ bước vào lớp Một mà đó là ngày đầu tiên tớ bước vào lớp Chín năm thứ hai. Có nghĩa là khi mấy bạn cùng lớp với tớ bước vào lớp Mười, thì tớ, vì nhớ thầy nhớ cô, nhớ bảng đen nhớ bàn, nhớ ghế, nhớ cửa sổ lẫn cửa ra vào của cái phòng học lớp 9E này quá mà ở lại học thêm một năm nữa cho đỡ nhớ nhung trong lòng.

Khi bước vào lớp, tuy mọi thứ trong phòng không có gì thay đổi so với cách nay ba tháng trước mà sao tớ có một cảm giác khá ngại ngùng. Bởi vì có rất nhiều con mắt cận thị lẫn không của các bạn học mới đổ dồn về làm tớ đâm ra lúng túng. Như thấu hiểu sự thiếu tự nhiên của tớ, cô giáo chủ nhiệm năm nay (vẫn là cô giáo chủ nhiệm của tớ năm ngoái) liền chỉ tớ xuống ngồi ở bàn cuối, vị trí ngồi luôn là sở thích với những thằng học không giỏi như tớ.

Vừa ngồi xuống ghế, mấy bạn ngồi xung quanh liền thể hiện ngay sự thân thiện với tớ bằng cách chủ động lên tiếng trước:

- Chào bạn, à chào…anh ạ.

Tớ bối rối mất mấy giây rồi mới mở lời đáp lại:

- Chúng mày cứ gọi tao là bạn cho gần gũi, không phải gọi là anh đâu, dù…tớ hơn tất cả các bạn một tuổi.

Lũ bạn mới cười ồ lên vì câu pha trò mà tớ tự cho là rất thú vị. Sau tràng cười đó, cảm giác ngại ngùng của tớ như bay biến mất. Rồi sau đó là màn làm quen, hỏi tên của nhau. Riêng màn hỏi tuổi thì không cần.

Trong cái rủi lại có cái may. Không khéo mấy đứa bạn học cũ bây giờ thấy được cảnh tớ đang vui sướng vì có thêm rất nhiều bạn mới lại chả ghen tị ấy chứ.

Bỗng một ý nghĩ thoáng qua rất nhanh: Không biết buổi học đầu năm sau, tớ có lại học lớp chín một lần nữa và lại được làm bạn với các em bây giờ đang ngồi ở lớp tám không nhỉ?

CỦ ĐẬU

CŨNG CÓ TIẾN BỘ

Ba tháng nghỉ hè trôi vèo một cái, vậy là lại đi học.

Buổi học đầu tiên, thầy giáo cho ôn lại kiến thức cũ. Thầy ra một phương trình bậc hai một ẩn và chỉ định đúng Tèo lên bảng để giải. Đứng tần ngần một lúc lâu, nhìn vào đề bài một cách gần như vô thức, gãi đầu gãi tai sồn sột mà không nghĩ ra được gì, Tèo mới quay ra nhìn thầy, rụt rè thưa:

- Em thưa thầy, năm học mới em thấy kiến thức này mới quá, lạ quá nên không giải được ạ.

Thầy giáo cau mày:

- Gì mà kiến thức lạ quá, mới quá. Đúng là bài này tôi vừa mới… viết lên bảng thật, nhưng đó là kiến thức của ba bốn tháng trước, em hiểu chưa? Bài toán thuộc dạng rất cơ bản chứ có khó khăn gì đâu. Đúng là nghỉ hè không chịu ôn bài ôn vở, kiến thức em để rơi rụng hết rồi.

- Em thưa thầy, lúc nghỉ hè em đi chơi bằng tay không, có cầm kiến thức trên tay đâu mà làm rơi rụng ạ.

Thầy giáo nghe câu trả lời ngô nghê của Tèo thì lắc đầu chán nản, bảo:
- Tôi chắc rằng không chỉ với môn toán mà với tất cả các môn khác, em cũng không còn nhớ được gì nữa.

Tèo vội nói:

- Thưa thầy, có thể đa số các môn em quên hết kiến thức, nhưng em nghĩ có môn địa lý là em có tiến bộ đấy ạ.

Thầy giáo gật đầu:

- Được, em thử nói tôi nghe xem, em đã tiến bộ như thế nào?

Tèo phấn khởi đáp:

- Em thưa thầy, nhờ cùng gia đình đi chơi một số nơi vào những ngày nghỉ hè, em mới biết được rằng tỉnh Lào Cai không phải ở Sa Pa mà đúng ra Sa Pa là ở tỉnh Lào Cai, thành phố Huế không phải ở miền Bắc và Vũng Tàu không phải là một cái vũng nước, ở Đồng Tháp không có một cái tháp nào làm bằng đồng… như trước đây em vẫn tưởng ạ.

ĐỖ HỒNG THỊNH

(Xóm 11, Xuân Thành, Xuân Trường, Nam Định)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Truyện cười: Ngày đầu tiên đi học tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Giữ đúng lời hứa

Ngày xưa, có một xứ nọ thật yên bình, dân chúng sống đời thịnh vượng. Nhưng rồi trong ...

Bài Sáng Tác khác

Kỳ án đêm ba mươi

“Đêm Ba mươi nhà ai có mèo… phải nhốt”. Còn lý do tại sao lại thế thì xin mời bạn đọc truyện ngắn dưới đây của nhà văn Lê Đức Dương nhé!

Khi thầy cô ở lại muộn

Giữa những buổi chiều tưởng như khép lại sau tiếng trống tan trường, vẫn có những ánh đèn bền bỉ sáng lên, thắp sáng những ước mơ và niềm tin trong lòng mỗi học trò! Những dòng cảm nhận của bạn Nguyễn Ngọc Khánh Chi (Lớp 6A3, trường THCS Nguyễn Đăng Đạo, Phường Kinh Bắc, Bắc Ninh) được cất lên tựa như những âm thanh đẹp về lòng biết ơn và cả những rung cảm ngọt ngào!

Bồ công anh bé nhỏ

Bên góc phố nọ, có hai vườn bồ công anh đang nở rộ. Tôi vừa thích thú, vừa ngạc nhiên ngắm những bông hoa đua sắc và tình cờ được nghe câu chuyện rất thú vị từ khu vườn ấy.

Hàng rào của Earl

Kayla Martinez nắm chặt tiền trong tay. Lần đầu tiên nhận được tiền công từ việc trông trẻ khiến Kayla tràn ngập niềm vui. Cậu đi như chạy tới cửa hàng quần áo và mua liền một lúc sáu chiếc áo khoác.

Báu vật của mùa Xuân

Bé Bi vừa thi xong học kỳ I thì được bố mẹ cho về quê chơi Tết với ông bà. Nhà ông bà ở xa, trời thì lạnh, nhưng lòng Bi thấy háo hức lạ thường.