Từng chút một

Chu Hải
TNTP - Chưa bao giờ Lam có cảm giác mình tệ đến như vậy. Chỉ trong hai ngày mà Lam đánh rơi vỡ tan tành hai chiếc bát, một bài kiểm tra toán bị điểm 6 – số điểm mà các bạn cùng lớp thường gọi là “thiếu I ốt”!?

 

Không biết có phải là may hay không may khi Lam có được nhị vị phụ huynh là hai người rất hiền. Các bạn Lam “mơ ước có được bố mẹ như bố mẹ của Lam”. Riêng Lam, Lam lại nghĩ “giá mà bố mẹ nghiêm khắc với mình hơn, hay quát mắng và tạo áp lực cho mình nhiều hơn… biết đâu mình là chả sớm trở nên hoàn hảo”.

Cuối tuần, gia đình Lam thường có cuộc họp gia đình để các thành viên nhìn lại một tuần qua và hướng về tuần tới.

Mọi lần, Lam toàn hăng hái xung phong phát biểu đầu tiên, nhưng lần này, Lam đề nghị bố, mẹ nói trước.

Ánh mắt mẹ rạng rỡ hướng về phía tủ bếp rồi mẹ nói với giọng sôi nổi: “Tuần này, Lam đã tiến bộ rất nhiều. Lam chỉ đánh vỡ mỗi hai cái bát và chỉ có một bài kiểm tra toán bị điểm 6”!

Bố cũng gật gù: “Đúng đúng! Con gái tiến bộ trông thấy. Thật đáng khen!”.

Thay vì vui mừng, Lam bỗng xịu mặt ấm ức: “Có phải do con là con một nên bố mẹ nuông chiều con quá không? Bao nhiêu tội của con thế mà bố mẹ còn khen con tiến bộ… hic…”.

Mẹ vuốt tóc Lam nhè nhẹ, thủ thỉ: “Nếu bố mẹ nuông chiều con, bố mẹ đã không để con tự đạp xe một mình tới trường. Bố mẹ cũng sẽ không để con tập nấu cơm, nấu những món ăn đơn giản, rửa bát, dọn nhà. Chỉ là bố mẹ để con có trải nghiệp, có vấp váp và từng chút một hoàn thiện mà thôi”.

Bố cũng tiếp lời: “Thử xem nhé, tuần đầu tiên mới tập rửa bát, con đánh vỡ bốn chiếc bát, một chiếc đĩa, tuần sau con đã giảm số đổ vỡ… Cứ dần dần, con sẽ “chia tay” với việc đổ vỡ. Còn với môn toán, sau điểm 6, con đã đạt điểm 7 rồi đấy chứ. Có thể con không hài lòng với điểm 7, con mong muốn được điểm 9, 10. Đây là mong muốn chính đáng nhưng phải có quá trình và cứ từng chút một, con sẽ đạt được điều mình mong muốn”.

Sáng nay, Lam đạp xe tới trường, bỗng nhiên cô nhìn thấy ở đằng sau một chiếc xe ô tô có gắn mấy chữ “Muốn nhanh thì phải từ từ”.

Ừ nhỉ, từ từ để tiến chắc thì đâu có gì là sai nhỉ… hì… hì…

Ngọc Lam Minh

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Từng chút một tại chuyên mục Điều Em Muốn Nói của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Điều Em Muốn Nói khác

Hoạt động trải nghiệm “Em yêu chú Bộ đội”

Nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc cho học sinh, vừa qua, trường Tiểu học Hưng Bình, phường Thành Vinh (Nghệ An) đã tổ chức hoạt động trải nghiệm với chủ đề “Em yêu chú Bộ đội” tại Tiểu đoàn 682.

Góc nhìn môi trường của trẻ em

Chiều 13/12, tại Hà Nội, Lễ khai mạc Triển lãm "Không khí thêm trong – Cuộc sống thêm màu" đã chính thức diễn ra. Chương trình do UNICEF Việt Nam phối hợp với Cục Phòng bệnh (Bộ Y tế) và Cục Môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) tổ chức cùng sự hỗ trợ của Công ty TNHH Một thành viên Đường sắt Hà Nội.

Ngọn lửa hồng giữa mùa Đông giá lạnh

Sau hoạt động trao tặng quà ý nghĩa của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng (TNTP&NĐ) sáng 15/12 tại Hà Tĩnh, cô giáo Trần Thị Mỹ Nhung (trường TH Nguyễn Trãi, xã Đức Quang) đã ghi lại những cảm xúc chân thành về sự sẻ chia ấm áp dành cho thầy cô và học sinh 4 trường Tiểu học chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Người hùng bé nhỏ trong tim em

Trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam tại trường Tiểu học Nguyễn Trãi, phường Vinh Hưng (Nghệ An), tôi tình cờ được nghe câu chuyện do em Nguyễn Ngọc Thùy Anh (lớp 3I) thể hiện trên sân khấu. Bằng lối diễn xuất đầy cảm xúc, em đã khiến cả hội trường lặng đi vì xúc động. Điều đặc biệt, câu chuyện ấy được lấy từ chính gia đình của cô bé. Xin trích nguyên văn câu chuyện.