Những cây bút nhỏ

Công ai lớn nhất?

Nhi đồng
Mùa Xuân năm ấy, khu rừng đã hồi sinh trở lại sau đám cháy của gần một năm trước. Những cây to lại đâm chồi, đẻ nhánh, vươn dài cành lá xum xuê, những cây non mọc lên um tùm, đám dương xỉ dưới mặt đất vươn lên mãnh liệt.

Muông thú lại được vui vẻ bên nhau những ngày nắng, những ngày mưa, rồi cả những đêm nhảy nhót hát ca dưới ánh trăng.

Hôm ấy, một ngày như mọi ngày, khi các con vật vừa làm việc vừa trò chuyện với nhau ở bãi đất trống giữa rừng, thì một cuộc tranh luận nổ ra phá tan bầu không khí êm ả. Vắt vẻo trên cành cao, luôn tay xếp từng quả thông và hạt dẻ vào hốc cây, Sóc Nâu nói vọng xuống dưới:

- Không có tớ đi kiếm hạt giống và cây non về thì khu rừng đã chẳng tốt tươi như này rồi.

Từ cửa hang, Thỏ Xám nghe thấy thế bất bình lắm:

- Tớ chứ, phải là tớ mới đúng, tớ vun đất cho từng gốc cây một mà.

Mặt anh Gấu Bự trở nên cau có, anh thủng thẳng buông lời:

- Này các em, không có anh xúc đất nặng nhọc thì làm sao các em trồng cây được nào?

Ai ai cũng nhận mình có công lao lớn nhất, khiến cuộc tranh cãi mỗi lúc một gay gắt hơn. Thấy lời qua tiếng lại, bác Hươu Kều vươn cái cổ dài của mình ôn tồn nói:

Các bạn, các cháu, dù lớn dù nhỏ, dù việc nặng việc nhẹ, đều góp công sức của mình để khu rừng từ xơ xác sau đám cháy có được vẻ xanh tươi trở lại như bây giờ. Thay vì tranh cãi nhau rằng ai hơn ai, chúng ta hãy cùng nhau đoàn kết, bảo vệ khu rừng của chúng ta được khỏe mạnh hơn, xanh tốt hơn.

Tiếng bác Hươu sang sảng hòa chung với tiếng gió xào xạc giữa những tán cây, vang vọng đi khắp khu rừng. Những tia nắng vàng len lỏi qua kẽ lá, chiếu rọi vào từng gương mặt vui vẻ, rạng ngời. Lời bác Hươu khiến muôn thú hiểu ra công lao không của riêng ai hết. Từ đó, tiếng cười lại ngập tràn trong khu rừng mang màu xanh hòa bình, hạnh phúc.

PHẠM TUỆ MỸ
(Lớp 4A4, trường Tiểu học Vĩnh Hưng, Hoàng Mai, Hà Nội)

Bài viết được đăng tải trên ấn phẩm Nhi đồng, số Tết năm 2024, mời các bạn độc giả mua báo đón đọc nhé!

Còn nhiều bài viết hay, hấp dẫn, các câu chuyện thú vị đang chờ đón bạn khám phá tại ấn phẩm Nhi đồng. Nếu bạn quan tâm có thể mua báo và đọc trực tuyến tại cửa hàng trực tuyến của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhé!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Công ai lớn nhất? tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen ...

Bài Sáng Tác khác

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.

Chuột đồng cỏ nướng bánh

Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:

Những vần thơ haiku Việt dành tặng thiếu nhi

Tập thơ “Ngàn sao lấp lánh” của nhà thơ Nguyễn Thị Phương Anh mở ra trước mắt độc giả, đặc biệt là thiếu nhi, một thế giới lung linh, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày. Nhà phê bình văn học Chu Thị Thơm nhận xét: