Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU 49: Thế giới trẻ thơ qua những cánh thư

Khi dám này tỏ ước mơ, quan điểm và đưa va cả cách giải quyết của mình là bạn đang trưởng thành. Trích đoạn những bức thư dưới đây cho thấy tâm hồn tuổi thơ vừa đẹp vừa mạnh mẽ biết bao!

“Chúng tôi là chìa khoá vạn năng”

“… Bức thư này tôi viết cho Ngài, thưa Đấng Sáng tạo, cũng chỉ để hiến kế một giải pháp chung thật triệt để. Nhưng trước hết, tôi xin Ngài hãy cho tôi kể về thế giới của thiếu nhi chúng tôi để có thể hiểu tại sao “trẻ em lại là chiếc chìa khóa vạn năng”:

“Thế giới của chúng tôi cũng có những mảng sáng tối như thế giới của người lớn. Nhưng chúng tôi lại cảm nhận được nhiều thứ mà người lớn đã bỏ lại ở tuổi thơ, và chúng tôi thích dùng tình cảm chân thành để giao tiếp hơn là dùng tới phân cấp tầng lớp xã hội hay độ đầy vơi của túi tiền. Chúng tôi giàu ước mơ và trí tưởng tượng; chúng mang sắc màu sáng tạo tươi sáng, và dù chúng có thể hơi điên rồ, nhưng chúng là tấm gương phản ánh sắc nét con người chúng tôi…”

Thật đáng tiếc, hiện thực xã hội với sự tham lam đến ngu muội và tàn nhẫn đã dần gặm nhấm dần những điều trong sáng ấy, thậm chí là vùi dập thậm tệ thế giới quan của chúng tôi. Tôi muốn nhờ tới quyền năng của Ngài để nói với người lớn rằng hãy bảo vệ chúng tôi bằng cách tạo ra môi trường sinh sống và môi trường giáo dục thật sự phù hợp trước khi tâm hồn trẻ em bị quật ngã bởi thực tại…”

Thư của một chàng trai tuổi 15

Hãy vượt qua “tảng băng” áp lực

“… Thomas Carlyle từng nói: “Không có áp lực, không có kim cương”. Con người như những cục than đá. Dù xấu xí nhưng khi được mài dưới áp lực cực mạnh, nó trở thành thứ quý giá và tuyệt đẹp nhất trên thế gian. Nhưng nếu chịu đựng chưa đủ thì than đá vẫn là than đá. Nếu không có áp lực, thì liệu con người có trưởng thành, có đủ mạnh mẽ, kiên cường bước vào đời. Bởi hạnh phúc, thành công không tự dưng mà đến. Muốn có được nó, hãy học cách chấp nhận những chông gai, thử thách.

Và các bạn trẻ à, xin đừng vô cảm với mọi thứ xung quanh. Đừng để những ước mơ của mình bị chôn vùi vì ta không chia sẻ, gần gũi. Hãy luôn coi gia đình là nơi để giãi bày những tâm tư, nỗi niềm. Hãy biết trân trọng, cảm nhận những gì đẹp nhất của cuộc sống.

Chị Malala Yousfzai thân mến!

Nắng rồi sẽ ở cuối con đường nếu ta luôn nhìn về phía trước. Cây sồi vẫn vững chắc trong gió ngược vì nó mạnh mẽ, sâu hóa thành bướm vì nó tự tách đôi chiếc kén để chui ra ngoài. Mong rằng khi bức thư này đến tay chị, chị hãy giúp tôi lan tỏa thông điệp này rộng lớn nhất để không còn những tuổi thơ, tuổi thanh xuân trôi qua lãng phí. Mong rằng sẽ không còn những bức thư tuyệt mệnh như tôi phải xuất hiện nữa!”

Lá thư nhỏ

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU 49: Thế giới trẻ thơ qua những cánh thư tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.